Gakuen Alice Family


Chào mừng Khách viếng thăm đến với trại của học viện Alice chúng tớ!
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

[Fiction] Ước hẹn 1000 năm - Phần II (Bản thử nghiệm)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
[Thành viên] - Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 13/10/1999
Age Age : 17
Join date Join date : 26/07/2012
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : nguyền rủa
Status Status : Every time, everyday, everything... Believe, even if time can't be stopped... If it's fate, we'll always meet, right? If it's fate, we'll meet each other, right?
Bạn đời GAF Bạn đời GAF : Dao Dao :v
Huy Chương Huy Chương :
Medal Medal :
Huy hiệu Huy hiệu :

#1

Bài gửiTiêu đề: [Fiction] Ước hẹn 1000 năm - Phần II (Bản thử nghiệm) -Fri Feb 27, 2015 7:31 pm
Xem lý lịch thành viên http://chickenfarm-gaf.forumvi.com/

Để đề phòng lỡ tay xoá trên Wattpad nên up lên đây luôn, bản thử nghiệm để tiện chỉnh sửa

[T]itle: Ước hẹn 1000 năm - Phần II

[A]uthor: Mikio-chan

[D]isclaimer: Một số nhân vật là bạn của mình và một số khác do mình tự tạo

[C]ategory: Romance, Action, Fantasy, Supernatural, HE,...

[R]ating: 16+

[S]tatus: on going

[S]ummary: Em đã yêu anh được 1000 năm rồi...Em sẽ yêu anh thêm 1000 năm nữa... Em sẽ tìm ra anh. Thời gian đã mang con tim anh đến gần em...

"Em đã yêu anh được 1000 năm rồi... Em sẽ yêu anh thêm 1000 năm nữa..."

[W]arning: Phần II của bộ "Ước hẹn 1000 năm" ^^ câu chuyện tiếp tục vào 1000 năm tiếp theo của ba nhân vật chính nhé mình định đổi tên nhân vật nhưng như thế lại như kiểu viết thành nhân vật khác ấy TvT hơn nữa cũng sợ ko ai nhận ra nên tên ba nhân vật chính vẫn giữ nguyên nhé

Giải đáp: cặp chính là cặp Anh Phong x Lan Linh nhưng do ở thời kì hoàng tử công chúa, Anh Vũ cũng mắc duyên với Lan Linh nên được đầu thai tiếp như thế ms có truyện để viết chứ ha ) hô hô

- À tiện không biết trong số các bạn đọc có ai biết đến bộ "Kí ức dưới mưa" cũng do mình là tác giả ko nhỉ? ^^ xin lỗi mng vì mình đã delete thẳng mà ko nói lý do :< nhưng yên tâm, mọi hướng định viết trong bộ đó mình sẽ chuyển qua để viết hết vào bộ "Ước hẹn 1000 năm - phần II" này ^^ mong các bạn tiếp tục ủng hộ ~

* Cảm phiền bê đi đâu có kí tên mình là đc

Chữ kí của Lý Phong Chi Ẩn








Spoiler:
 


Tài sản của Lý Phong Chi Ẩn

Tài sản
Tài sản:




[Thành viên] - Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 13/10/1999
Age Age : 17
Join date Join date : 26/07/2012
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : nguyền rủa
Status Status : Every time, everyday, everything... Believe, even if time can't be stopped... If it's fate, we'll always meet, right? If it's fate, we'll meet each other, right?
Bạn đời GAF Bạn đời GAF : Dao Dao :v
Huy Chương Huy Chương :
Medal Medal :
Huy hiệu Huy hiệu :

#2

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Ước hẹn 1000 năm - Phần II (Bản thử nghiệm) -Fri Feb 27, 2015 7:33 pm
Xem lý lịch thành viên http://chickenfarm-gaf.forumvi.com/

• Chương IV • Chap: Tôi là công chúa •




1000 năm sau...

Năm 3016...

"Vụt..."

"Vèo..."

Hai chiếc phi thuyền phóng bạt mạng trên không, uốn lượn né tránh các phi vật thể một cách điêu luyện. Tốc độ cả hai nhanh đến mức có thể nhìn thấy cả di hình một đoạn dài ở phía sau. Bên chiếc phi thuyền màu đen là một cậu trai khoảng 17 tuổi. Khuôn mặt đăm chiêu, mái tóc màu đen ánh nâu làm cho người ta có cảm giác rất muốn được chạm vào, đôi mắt đen có ánh nhìn bình thản, sống mũi cao và có nét ương ngạnh, đôi môi hơi đỏ hồng quyến rũ, chiếc cằm đẹp với những đường nét như được điêu khắc tỉ mỉ, tai trái còn đeo một chiếc khuyên hình cây thánh giá màu đen, thỉnh thoảng khẽ đung đưa theo từng chuyển động của đầu chủ nhân. Cậu tập trung vào khoảng không phía trước, tay lái điêu luyện còn hơn một phi hành gia thực thụ. Bên cạnh phi thuyền cậu là một chiếc phi thuyền khác màu trắng, tốc độ không thua kém, cũng cùng chiếc phi thuyền đen uốn lượn tránh né những vật thể trong khoảng không. Người ngồi trong phi thuyền cũng là một cậu trai trạc tuổi cậu kia, mái tóc màu đen hơi rối, lông mày cậu hơi nhăn lại, đôi mắt màu xanh trong như nước biển đại dương thăm thẳm đầy tập trung, một nét đẹp dịu dàng tựa như thiên thần, tai phải cậu đeo chiếc khuyên hình chim ưng màu trắng.

Bên phi thuyền đen, người ngồi trong nhíu mày nhìn lên màn hình, nơi góc đang nháy nháy kí hiệu hình lá thư. Cậu đưa tay lên bấm vào kí hiệu, lập tức trên màn hình hiện lên khuôn mặt của người đang ngồi bên phi thuyền trắng:

- Sao vậy Phong? Tốc độ của cậu chỉ đến đây thôi à? Vậy thì chuẩn bị ngửi khói của tôi đi nhé!

- Hừ, người ngửi khói là cậu mới đúng.

Tức thì, cả hai chiếc phi thuyền tăng tốc, loáng cái đã bay vụt đi mất.

.
.
.

***

- Linh! Nhanh cùng ba mẹ vào thành, ngày mai quốc vương và hoàng tử đất nước Natalie sẽ đến đất nước Kidora của chúng ta đấy!!

- Sao ạ? Nhưng ba, tại sao con lại phải theo? - Cô nhóc đang nằm ngửa đọc truyện, mắt không rời đi mà hỏi.

- Cả ba và mẹ con sẽ vào thành, con định ở đây một mình rồi ai nấu cơm cho con ăn?

- Con lớn rồi mà ba...

- Dậy chuẩn bị rồi đi thôi!

- Dạ...

Cô uể oải, thò chân xuống giường, chạy ra đóng cửa phòng rồi bắt đầu thay đồ. Nửa tiếng sau cô cùng ba và mẹ mình lên phi cơ dạng hình tròn, loại chuyên dùng để đi trong nước, bay thẳng đến lâu đài. Vừa đặt chân xuống trước cổng, nhân lúc ba mẹ mình đang được quốc vương ra nghênh đón, cô đã lọt thỏm trong dòng người mà chạy đi mất.

Cô, Hoàng Thái Lan Linh, con của ba Hoàng Thái Minh, là một thượng tướng đắc lực, trung thành, quản lý toàn quân đội chủ chốt, đảm đương trách nhiệm an ninh và bảo vệ toàn Kidora. Mẹ cô, Vũ Ngọc Ly, là một nhà bác học, một kĩ sư thiên tài, cũng có không ít những phát minh đóng góp cho đất nước, các phát minh chủ yếu là về các kiểu dáng và công năng của phi thuyền, đĩa bay, từ tốc độ, tấn công đến phòng thủ. Hai ba mẹ thường rất bận công việc chiều chính, nhưng bình thường một người đi thì sẽ có một người ở nhà với cô. Đây là lần đầu tiên họ mang theo cô đi làm việc, có lẽ là do hai vị khách mời tới là hai nhân vật quan trọng. Chao ôi, không khí ở thành đúng thật, nằm mơ cô cũng chưa bao giờ nghĩ tới có ngày mình được đến đây, có lẽ bị nhốt ở nhà lâu nên cô sinh ngố người rồi cũng nên. Dạo quanh một hồi, cô đi xích dần về phía một khu rừng. Tiếng động từ trong đó làm cô chú ý. Hình như trong đó đang có đánh nhau. Tò mò, cô nhẹ nhàng nấp sau từng bụi cây, hạ hở thở nhỏ xuống hết mức có thể, lẩn từ cây này qua cây khác, sắp đến gần rồi. Khi chỉ còn cách dăm bước, thì tiếng động dừng hẳn. Linh tò mò, cô đứng im một lát suy nghĩ rồi quyết định ló đầu nhìn. Không có ai cả. Cô rẽ cây và bước ra chỗ đó, đang ngơ ngẩn một hồi thì...

"Vụt..."

Cổ họng cô bị bóp nghẹt, sức từ cánh tay mạnh và thô bạo đến mức làm cô đau. Đầu cô bị ấn dúi, đập xuống đất. Vừa bị tấn công bất ngờ lại còn bị thương, cô chỉ kịp kêu lên một tiếng "A..."

Người ngồi trên quét ánh nhìn cảnh giác kèm theo tia băng lãnh lên khuôn mặt chưa hết ngạc nhiên của cô. Mái tóc đen ánh nâu làm cho người ta có cảm giác rất muốn được chạm vào, đôi mắt đen láy lạnh lẽo, sống mũi cao và có nét ương ngạnh, đôi môi hơi đỏ hồng quyến rũ, chiếc cằm đẹp với những đường nét như được điêu khắc tỉ mỉ, tai trái còn đeo một chiếc khuyên hình cây thánh giá màu đen. Trên người vận một bộ áo hoàng gia màu đen lấp lánh ánh kim, trùm bên ngoài một tấm áo choàng đen khác. Người đó cắm phập thanh kiếm ánh sáng kề ngay sát cổ cô như đe doạ.

- Cô... - Cậu khẽ mấp máy môi.

- Khụ khụ... Tôi... làm sao hả? Mau buông... Đau... - Mặt cô đỏ lựng, hai tay tóm chặt lấy cổ tay cậu, gồng mình lên cố gắng hít lấy hít để không khí và tách xa ra khỏi lưỡi kiếm bên cổ.

Phong buông cô nhóc ra, trẻ con loắt choắt như vậy xem ra không phải là gián điệp rồi.

- Cô là ai? Từ đâu tới? - Cậu nhìn lên bộ váy cô đang mặc. - Có phải là công chúa của Kidora?

Linh ngạc nhiên. Xem ra hắn ta không biết rồi. Cô thường nghe mẹ kể, ít nhất cũng biết con của quốc vương là con trai, độc một mình hoàng tử, không hề có công chúa hay con riêng. Cô cúi đầu nhìn lên bộ váy mình đang mặc, khà khà, xem ra con của tể tướng cũng không phải là đến mức ăn mặc rách nát để có người nhìn vào còn tưởng mình là công chúa. Hay lắm, có trò rồi đấy!

- Đúng, tôi là công chúa Hoàng Thái Lan Linh của đất nước Kidora! Kẻ thô lỗ như cậu có biết vừa làm một việc mà đáng đem ra chém đầu không hả?

- ...

- Còn không mau xin lỗi trước khi tôi nổi giận?

- ...

- Mà khoan, thế cậu là ai? Từ đâu tới?

- Trần Anh Phong, hoàng tử Natalie!

Linh trố mắt. Ối cha mẹ ơi, không ngờ lại là hoàng tử, hèn gì mà đẹp trai ngời ngời, khí chất dũng mãnh, oai phong lẫm liệt như này. Nhưng hành động không cần biết phải trái của hắn đúng là không ra gì. Dù sao cô cũng là con gái, thành phần không biết thương hoa tiếc ngọc như này đúng thật là... Hừ, mà thôi, bỏ đi. Khoan, lúc ở nhà ba có nói mai hắn và quốc vương mới tới cơ mà?

- Cô nhìn gì vậy?

- À... Ờ... Không...

Cô gái này quả thực ngốc. Sau khi thấy cậu giới thiệu mặt tự nhiên thộn ra, nhìn cậu chằm chằm, không phải do cậu đẹp trai quá chứ? Chẳng là hôm nay nghe tin phụ thân nói ngày mai người sẽ cùng cậu đến thăm đất nước Kidora, cậu đã trốn đến sớm một hôm, ai ngờ đụng độ phải một thằng nhóc chết tiệt nào đó. Cả hai mới đua phi thuyền, sau đó cùng giao đấu trong rừng, sức mạnh gần như ngang tài ngang sức. Cậu ta nói đến giờ phải về trước, sau đó, khi đến lượt cậu toan bỏ đi thì phát hiện ra cô công chúa này. Trời giờ cũng sắp tối rồi, hay là...

- Này công chúa, dẫn tôi đến lâu đài đi.

- Hả? Tại sao?

- ...

- À không, ý tôi là... ba tôi nói mai cậu và quốc vương Natalie mới đến cơ mà?

- Phải! Nhưng tôi đã xin phụ hoàng đến trước một hôm, hơn nữa giờ cũng sắp tối rồi, Kidora không lẽ lại tỏ ra hiếu khách kiểu này? - Thực lòng cậu không muốn ở lại trong rừng lâu để tranh luận.

- À ờ... Vậy... chúng ta đi...

Linh lưỡng lự, chết thật, đùa quá lố rồi. Lỡ về thành cô bị lộ thân phận thì sao? Bây giờ mà nói thẳng liệu cậu ta có diệt cô luôn không? Ôi, lúc đầu cô đã nghĩ gì vậy? Dây dưa với bọn quý tộc hoàng gia là y rằng chuốc hoạ vào thân rồi. Hai người đi trong im lặng, lòng vòng một hồi, ra khỏi rừng và cuối cùng cũng..... lạc.

- Này, có đúng cô ở trong thành không hay là mới ở đâu về? Đến nhà mình còn không biết?

- Cậu nói cái vớ vẩn gì thế hả? Chẳng qua là... tôi cần vào mua một số đồ thôi. - Cô nói, sau đó rẽ vào một cửa hàng. - Cậu ở đó đợi tôi.

- ...

- Bác ơi! Cho cháu hỏi, đường từ đây vào lâu đài đi hướng nào ạ? - Linh nói nhỏ với bác bán hàng, mắt không ngừng nhìn ra ngoài để đề phòng Phong bước vào.

- Cháu đi hướng này... hướng này... rồi hướng này là ra... - Người bán hàng mở một màn hình cảm ứng trên mặt bàn có vẽ bản đồ rất chi tiết, sau đó chỉ đường cho cô.

- Vâng, cháu cảm ơn bác ạ!

Cô cúi chào rồi chạy ra cửa hàng. Có vẻ như chàng hoàng tử kia đang là tâm điểm ở đây, đám con gái đi xung quanh không ít người trầm trồ khen ngợi, mắt ai nấy cũng to rõ hình trái tim. Phong tỏ ra thờ ơ, cậu nhíu mày nhìn Linh đi từ cửa hàng ra.

- Họ không có thứ tôi cần, đi thôi! - Cô nói.

Chữ kí của Lý Phong Chi Ẩn








Spoiler:
 


Tài sản của Lý Phong Chi Ẩn

Tài sản
Tài sản:




[Thành viên] - Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 13/10/1999
Age Age : 17
Join date Join date : 26/07/2012
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : nguyền rủa
Status Status : Every time, everyday, everything... Believe, even if time can't be stopped... If it's fate, we'll always meet, right? If it's fate, we'll meet each other, right?
Bạn đời GAF Bạn đời GAF : Dao Dao :v
Huy Chương Huy Chương :
Medal Medal :
Huy hiệu Huy hiệu :

#3

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Ước hẹn 1000 năm - Phần II (Bản thử nghiệm) -Fri Feb 27, 2015 7:36 pm
Xem lý lịch thành viên http://chickenfarm-gaf.forumvi.com/

• Chap: Thân phận thật sự



Cuối cùng họ cũng trở về lâu đài. Linh chạy lại gần nói với đám hầu nữ, cô gắng nói nhỏ, giới thiệu mình là con gái của thượng tướng (không thì đố mấy chuỵ kia nghe lời ), sau đó chỉ tay về hướng Phong, nói cậu là hoàng tử của Natalie, qua đây sớm hơn dự định, nhờ họ chuẩn bị phòng và báo lại cho quốc vương, tuyệt đối không được nói bất cứ thông tin gì về cô với cậu ấy. Nghe đến hoàng tử Natalie, hai cô hầu trố mắt ngạc nhiên, họ rời ánh nhìn qua chỗ Phong, lập tức mắt nở trái tim.

- Hoàng tử, để chúng em dắt người đến gặp quốc vương ạ! - Hai cô gái kính cẩn.

- Này, cô đi đâu thế? - Thấy Linh cười, vẫy tay rồi chuẩn bị rời đi, cậu quay lại hỏi.

- À, tôi thấy không được khỏe, tôi về phòng trước!

Nói rồi cô xoay gót bước đi. Phong nhìn theo, sau đó vì bị mời kéo đi quá, cậu cũng quay lưng và đi về hướng ngược lại. Linh đi lòng vòng tìm phòng của mình theo lời hai cô hầu gái. Hình như là trên tầng thì phải. Cô tìm ra được một sảnh rất rộng, cạnh khung cửa sổ lớn còn có một chiếc dương cầm màu trắng. Cầu thang bằng đá cẩm thạch trắng thông lên tầng hai, phản chiếu ánh sáng của chùm đèn pha lê treo trên trần. Ở giữa cầu thang còn được trải một tấm thảm đỏ. Linh bước lên bậc thang, tay cô miết nhẹ lên thành. Cao quá, cô đi mất một lúc mới đến nơi.

Lại mất một lúc lòng vòng. Khỉ thật, hình như đây là lần thứ ba cô đi qua cái hành lang này rồi thì phải. Cái bình hoa trên kệ kia nhìn quen quen. Đang lúc cô không biết có nên đi tiếp không thì bỗng thấy một người mặc một bộ comle trắng sang trọng, từ người phát ra một ánh hào quang đậm chất quý tộc. Trông cậu ta chắc cũng trạc tuổi cô. Mái tóc màu đen hơi rối, đôi mắt màu xanh trong như nước biển đại dương thăm thẳm, một nét đẹp dịu dàng tựa như thiên thần, tai phải cậu đeo chiếc khuyên hình chim ưng màu trắng.

- A... Xin lỗi! - Cô lên tiếng, tay đưa lên vẫy, chân bước về phía người đó.

- Chào cô! - Cậu mỉm cười ấm áp.

- Ừm... Cho tôi hỏi cậu có biết phòng 179 ở đâu không? Tôi mới đến, đi lòng vòng nãy giờ lạc mất rồi. - Linh đỏ mặt trước nụ cười kia, cô ngượng nghịu nói ra khó khăn của mình, cúi gằm mặt xuống vân vê mép váy.

- Vậy để tôi dắt cậu đi!

- Được vậy thì tốt quá, cảm ơn cậu.

- Cậu tên gì? Sao tôi chưa bao giờ thấy cậu quanh đây? Hầu gái mới tuyển đến à?

- Hả? Hầu... hầu gái?

- Ừ?

- Không! Tôi tên là Hoàng Thái Lan Linh. Hôm nay tôi theo ba mẹ vào cung có việc.

- Ra vậy. Tôi là Lâm Anh Vũ. - Cậu mỉm cười, sau đó dừng lại trước một cánh cửa. - Đến rồi, đây là phòng của cậu.

Linh ngước đầu lên, đúng là phòng 179. Cô cảm ơn Vũ một lần nữa, nhìn theo bóng cậu đi khuất rồi sau đó mới xoay tay nắm. Ơ... không mở được. Cô bấm nút trên cánh cửa, một màn hình cảm ứng mở ra hỏi một dãy mật khẩu bốn chữ số. Ôi mẹ ơi, hai cô hầu gái kia không nói gì cho cô biết, Vũ cũng đi rồi, giờ cô phải làm sao? Đang loay hoay trước cửa phòng, chợt ông Minh và bà Ly đi ngang qua. Ông Minh mặc bộ quân phục của thượng tướng màu xanh rêu, một bên là cầu vai với những rải dây tua rua vàng, bên còn lại khoác chiếc áo choàng đỏ có biểu tượng hình chim phượng. Bà Ly mặc một bộ váy màu trắng với những đường may tinh tế, thanh khiết tôn lên vóc dáng cân đối của bà.

- Ba!!!! Mẹ!!! Oa... Hai người đẹp ghê!!! Lần đầu tiên con thấy ba mặc bộ này đấy!!!

- Linh? Con ở đây làm gì? Sao chưa vào phòng nữa? Nhanh lên, hoàng tử Natalie đến sớm hơn dự định, quốc vương và hai hoàng tử đang đợi gia đình ta. - Ông Minh nói.

- Nhưng... nhưng con quên hỏi mật khẩu phòng... Hơn nữa... Khụ khụ... tự nhiên con mệt quá, chắc không đi được rồi ba à... - Cô giả vờ ho, mặt nhăn nhó.

- Đầu không nóng! - Bà Ly đưa tay lên sờ đầu cô con gái. - Hừ, nãy ai cho con đi linh tinh, xong giờ để đổ bệnh vớ vẩn như này hả?

- Thôi em! Con nó mệt thì để nó nghỉ. Mật khẩu là 2711, con vào đi!

- Dạ, ba! Ba là nhất! Ba mẹ ăn ngon miệng ạ! Tý nữa mang về cho con chút đồ ăn nha ba! - Như nhớ ra điều gì, Linh lại húng hắng. - Khụ khụ khụ...

Cô bấm mật khẩu, cánh cửa đột nhiên biến mất, cho đến khi bộ phận cảm ứng thấy có người vào phòng, đợi một lúc không thấy ai vào tiếp thì cánh cửa từ từ xuất hiện, rơi vào trạng thái khoá lại như lúc đầu. Linh leo lên giường nằm. Một ngày mệt mỏi, giờ cô chỉ cần ngủ thôi. Thực ra cô ngại xuống chạm mặt hoàng tử Phong bên Natalie kia, ngộ nhỡ bị moi móc quả ê mặt, chưa biết chừng cái mạng này cũng khó giữ vì tội ăn nói lung tung. Huhu, cô chừa rồi. Giờ chỉ còn nước nằm mong pama yêu quý đừng nói gì về cô thôi. Cô lo đến mức lăn qua lăn lại trên giường, hết trùm chăn rồi lại đạp ra, lấy gối ụp lên mặt. Phải rồi, cậu bạn đẹp trai lúc nãy dẫn cô về phòng, Vũ gì đó, là ai nhỉ?

.
.
.

***

Lúc đó tại phòng ăn...

- Là cậu? - Vũ và Phong đồng thanh.

- Hai đứa quen nhau hả? - Quốc vương nói.

- Vâng thưa phụ hoàng! - Vũ đáp. - Không nghĩ cậu lại là hoàng tử của Natalie!

- Không nghĩ cậu lại là hoàng tử của Kidora! - Thấy cách xưng hô của Vũ với quốc vương, Phong đã phần nào đoán ra được thân phận thật sự của cậu ta. Câu này cả hai lại cùng đồng thanh.

- Hoàng tử Trần Anh Phong, cho phép ta giới thiệu. Đây là Lâm Anh Vũ, hoàng tử của Kidora, cũng là con trai độc nhất của ta. Còn đây là hai vợ chồng thượng tướng thân cận của ta, Hoàng Thái Minh và tiến sĩ Vũ Ngọc Ly. - Quốc vương từ tốn nói, tay hướng về phía từng đối tượng mà mình giới thiệu.

- Ngài nói... hoàng tử đây là con trai độc nhất của ngài? - Phong nhắc lại.

- Phải? Có gì sao thưa hoàng tử? - Quốc vương nói. Vũ cũng nhìn Phong khó hiểu.

- À không, không có gì! Vậy thần kính ngài một ly.

"Cạch..." - Hai ly chạm vào nhau.

- Mời hoàng tử một ly! - Phong quay qua Vũ ngồi cạnh quốc vương ở phía đối diện với cậu.

Vũ cũng nâng ly hướng ra chỗ Phong. Cả hai cùng nở nụ cười ngạo nghễ, vẻ thách thức.

"Cạch..." - Cạn ly.

Chữ kí của Lý Phong Chi Ẩn








Spoiler:
 


Tài sản của Lý Phong Chi Ẩn

Tài sản
Tài sản:




[Thành viên] - Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 13/10/1999
Age Age : 17
Join date Join date : 26/07/2012
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : nguyền rủa
Status Status : Every time, everyday, everything... Believe, even if time can't be stopped... If it's fate, we'll always meet, right? If it's fate, we'll meet each other, right?
Bạn đời GAF Bạn đời GAF : Dao Dao :v
Huy Chương Huy Chương :
Medal Medal :
Huy hiệu Huy hiệu :

#4

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Ước hẹn 1000 năm - Phần II (Bản thử nghiệm) -Fri Feb 27, 2015 7:38 pm
Xem lý lịch thành viên http://chickenfarm-gaf.forumvi.com/

• Chap: Lật tẩy •




Linh trở mình. Cô mới ngủ một giấc, tỉnh lại giữa đêm và giờ thì không ngủ được nữa. Cô cứ trăn trở mãi chuyện mình bị lộ, rồi mong ngóng ngày trở về nhà để không phải gặp mặt cái tên kia nữa. Một mặt nguyên nhân làm cô mất ngủ cũng là do cái bụng đang réo cồn cào kia. Cô mở cửa phòng và rón rén đi ra ngoài. Hành lang tối mù, Linh phải mở đèn trên chiếc vòng tay của mình. Muốn tính chuyện gì thì tính nhưng trước hết cô cứ phải lấp đầy cái bụng mình đã, người ta có câu "Có thực mới vực được đạo" mà. Nếu như nhớ không lầm thì qua ngã rẽ này là đến cầu thang thì phải. Đúng rồi. Cô bước tiếp, đèn rọi xuống từng bậc, sau đó chiếu ra xung quanh sảnh.

- Á...

Bất cẩn, Linh bước hẫng một nhịp, sau đó ngã chúi xuống đất. Cô đang nằm theo tư thế cong người, mông chổng lên trời, hai tay duỗi thẳng. Ai ui, không bị dập mông thì cũng bị dập cằm rồi, hôm nay đúng là ngày xui xẻo. Cô lồm cồm bò dậy, chiếu đèn xung quanh, may quá không bị phát hiện. Cô rẽ ra hành lang, hình như có tiếng động gì đó ngoài vườn.

"Ong... Chíu... Bùm"

Linh bước ra ngoài. Trên không trung lơ lửng rất nhiều những bảng mục tiêu bay lượn. Hai bóng đen đang đảo qua lại, cả hai đều rất nhanh. Hai tia laze từ tay hai bóng đen bắn ra, nhắm thẳng mục tiêu.

"Ong..." - Tiếng laze tích tụ để tạo ra năng lượng. "Chíu... Bùm..." - Sau những tiếng kêu phát ra cùng một lúc cũng là khi tất cả các bảng mục tiêu đều nhắm trúng hết tâm.

Linh nín thở. Hai bóng đen đứng gần như dựa sát vào nhau. Một người mặc một bộ áo hoàng gia màu đen lấp lánh ánh kim, mái tóc đen ánh nâu bị gió thổi khẽ lay động, đôi mắt đen vẻ bình thản, tĩnh lặng mà cũng kiên cường, sống mũi cao và có nét ương ngạnh, đôi môi hơi đỏ hồng quyến rũ, chiếc cằm đẹp với những đường nét như được điêu khắc tỉ mỉ, tai trái còn đeo một chiếc khuyên hình cây thánh giá màu đen đang đung đưa qua lại. Người thứ hai mặc bộ comle trắng sang trọng, cả người toát ra một ánh hào quang đậm chất quý tộc hơn người, mái tóc vốn đã hơi rối nay còn bị gió đùa nghịch, đôi lông mày hơi nhíu lại, màu mắt xanh trong như nước biển đại dương thăm thẳm ánh lên một tia sáng kì lạ, một nét đẹp dịu dàng tựa như thiên thần, cùng với một bên tai đeo chiếc khuyên hình chim ưng trắng đẹp mê hồn. Là Phong và Vũ. Tay hai người vẫn cầm hai khẩu súng.

- Ra đi... - Phong nói.

- ...? - Vũ khó hiểu.

Linh chầm chậm bước ra, lại bị phát hiện.

- Là cô? - Vũ hạ súng, vẻ ngạc nhiên.

- Công-chúa-của-Kidora? - Phong nhếch mép.

Linh nhíu mày. Có cần phải đọc rõ ràng, nhấn mạnh từng câu từng chữ vậy không? Nhìn cậu bạn Vũ mặt càng ngạc nhiên xem chút khó hiểu kia, thôi xong rồi, bye bye mày nhé Linh.

- Cậu nói... cô ấy là công chúa Kidora? - Vũ hỏi lại, lời nói đó như một con dao vô hình đâm phập vào người Linh.

- Phải. Chiều nay tôi gặp cô ta trong rừng, cô ta đã nói thế mà! - Phong kể lại. "Phập", lại một con dao khác đâm vào cô.

- Khục... Khục... - Vũ bật cười.

- Có gì đang cười sao? - Giọng Phong vẫn bình thản. Sắc mặt Linh càng ngày càng đen hơn.

- Hahaha... Hai người thật biết đùa. Nói cậu nghe, phụ hoàng tôi không có con riêng đâu nên đừng tưởng bở. - Vũ mở vòng đeo trên tay xem giờ. - Thôi muộn rồi, tôi đi ngủ đây!

Đợi cho đến khi Vũ đi khỏi, Linh hậm hực, nhăn mặt quay qua Phong nhưng cậu đã không còn có ở đó. Cô thở dài, bực mình quá, mất cả hứng lọ mọ đi ăn đêm. Cô xoay chiếc vòng trong suốt ở cổ tay, bấm nút, một chiếc ván trượt hiện ra. Linh leo lên nó, sau đó có một lực hút dính từ chiếc ván dính chặt chân cô vào, cố định cho người đứng không bị ngã. Cô bay lên cành cây rồi ngồi lên đó. Linh xịu mặt, một bên má hơi phồng lên, lông mày nhăn cả lại. Mái tóc đen dài bị gió thổi bay trở nên rối bời, đôi mắt màu nâu long lanh thỉnh thoảng khẽ chớp, sống mũi cao xinh xắn cùng đôi môi đỏ thắm tựa cánh hoa hồng. Cô mặc một bộ váy ngủ màu hồng nửa kín đáo, nửa khiêu gợi, khoác ngoài thêm chiếc áo gió màu trắng. Linh trầm ngâm suy nghĩ, nếu Vũ cười như vậy chắc cậu ta không để bụng đâu. Haizzz... là cô quan trọng hoá vấn đề cấp bậc này lên hay là như thế nào? Quả bực mình mà. Vũ không hỏi thêm, Phong cũng bỏ đi, cô không nghĩ là cậu ta lại chấp nhận chuyện đó một cách nhanh gọn và dễ dàng như vậy. Có lẽ đúng là do cô quan trọng hoá vấn đề rồi, sao mà hắn dám giết cô được. Thôi kệ, dẫu sao cô cũng không hề gì, từ giờ không cần phải nghĩ nữa, rồi mấy hôm nữa lại trở về nhà và coi như những chuyện ở đây chưa hề xảy ra.

- Này, dâu tây! Đêm hôm không ngủ ngồi đó cười ngây ngốc cái gì vậy?

Linh giật mình. Cô chới với và ngã thẳng xuống, tay không kịp bám lấy cành cây.

- Aaaaaaa...

"Soạt..."

Ôi sao không đau? Linh hé một mắt, sau đó đến mắt thứ hai, rồi mở to cùng lúc hai mắt. Mặt cô bỗng đỏ lựng, hai tay co trước ngực, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang cúi nhìn mình. Phong đã bắt được cô, cô đang nằm trong vòng tay của cậu. Ánh mắt cậu nhìn cô vẫn bình thản, hình như còn có ngầm ý sau đôi mắt đen ấy hai từ "đồ ngốc". Cái gì đây? Rõ ràng lúc nãy cô không thấy cậu ta ở đây nữa cơ mà? Tên đáng ghét này, doạ cô một phát sợ đau tim, còn làm cô ngã nữa, xong còn bày đặt hoàng tử cứu "công chúa" gì chứ?

- Buông... Buông tôi ra... - Linh giãy dụa trong vòng tay ấy, bị cậu ném bịch qua một bên. - Ui da... Đồ... Đồ... - Linh ấp úng, cô xoa xoa mông mình, đang định nói gì đó nhưng nhìn vào đôi mắt đang ngày càng trở nên băng lãnh kia làm cô thấy ớn lạnh.

Linh quay mặt, cô hừ một tiếng rồi đứng dậy. Sau đó cô xoay vòng tay, bấm nút cho chiếc ván trượt khởi động từ xa, nó bay xuống dưới tầm chân cô.

- Cô đi đâu? - Thấy cô bay vọt lên, cậu hỏi.

- Đi đâu mặc tôi! - Linh không quay đầu, cô bay vụt đi, hoà mình vào trong đêm tối.

Chữ kí của Lý Phong Chi Ẩn








Spoiler:
 


Tài sản của Lý Phong Chi Ẩn

Tài sản
Tài sản:




[Thành viên] - Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 13/10/1999
Age Age : 17
Join date Join date : 26/07/2012
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : nguyền rủa
Status Status : Every time, everyday, everything... Believe, even if time can't be stopped... If it's fate, we'll always meet, right? If it's fate, we'll meet each other, right?
Bạn đời GAF Bạn đời GAF : Dao Dao :v
Huy Chương Huy Chương :
Medal Medal :
Huy hiệu Huy hiệu :

#5

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Ước hẹn 1000 năm - Phần II (Bản thử nghiệm) -Fri Feb 27, 2015 7:39 pm
Xem lý lịch thành viên http://chickenfarm-gaf.forumvi.com/

• Chap: Sự cố từ quán rượu




Đến con phố tầm chiều mà mình vừa rời đi, Linh hạ cho ván trượt thấp xuống. Cô rẽ vào một cửa hàng.

- A, cô bé! Sao giờ này lại đến đây? Có tìm thấy đường về thành không? - Ông chủ quán đang lau lau mấy chiếc ly, thấy Linh vào thì cười rộ, quan tâm hỏi.

- Dạ cháu có! Bác cho cháu loại rượu ngon nhất của bác đi! - Linh lại trước quầy.

- Khà khà! Phóng khoáng lắm, có đủ tiền trả không thế con gái?

Linh nhíu mày. Cô vặn chiếc vòng, bên trong còn ít tiền tiết kiệm, lấy ra và đưa cho chủ quán. Ông chủ nhìn thấy chiếc vòng đó, nó là loại đặc biệt, chỉ những người thuộc cấp cao mới được sử dụng. Một loại "túi" đặc biệt để cất trữ những đồ vật nhỏ và thông dụng, không chứa được vũ khí, ngoài ra cũng có thể là đèn pin, gương, đồng hồ, máy tính (chức năng cao hay không còn phải do cài đặt bằng chương trình đặc biệt) chỉ bằng cách bấm vào cái nút trong suốt và đọc khẩu lệnh.

Biết được đẳng cấp của cô bé trước mặt không phải dạng vừa, ông chủ cười, không nói gì thêm mà đi vào trong. Một lúc sau ông mang ra một chai rượu sóng sánh bên trong màu đỏ hồng và một chiếc ly. Ông bật nắp và rót:

- Mời tiểu thư!

- Bác cứ để đó cho cháu.

Ông chủ biết ý rời đi, để Linh ngồi một mình trước quầy phía trong góc. Linh mở vòng, bật đồng hồ lên xem, giờ là 1 giờ đúng. Nhưng cô không muốn về, hôm nay có quá nhiều chuyện, giờ cô muốn uống để quên đi. Rượu chắc chắn sẽ giúp cô say, chắc chắn sẽ giúp cô giải sầu. Linh nâng ly và đổ thứ chất lỏng màu hồng sóng sánh đó vào miệng, cô uống một hơi rồi lại đặt xuống, cầm chai rót ra tiếp. Cứ như vậy, một, hai, ba rồi bốn ly.

.
.
.

Phong nhíu mày. Lúc nãy cậu cũng cưỡi ván trượt theo Linh và đuổi đến tận đây, chỗ này chẳng phải là nơi ban chiều họ đi qua sao? Đêm đến, một số gái đường ra đứng, thấy cậu họ như nhũn cả người, cùng lúc vây quanh cậu, mắt nở rộ trái tim cùng những lời mời mọc nghe đến gai người. Cậu lừ mắt làm họ sợ xanh mặt, miệng vẫn cười nhưng chân lại hơi lùi lại. Cậu gạt họ ra và sau đó đi thẳng vào con phố, nhìn vào những hàng quán còn mở.

Bóng dáng người con gái với mái tóc đen dài quen quen. Đôi mắt nâu đờ đẫn, mặt đỏ bừng đang lấp ló, lọt thỏm trong góc tường. Phong ngước nhìn bao quát quán. Phải rồi, đây chính là cửa hàng mà cô ngốc kia chiều nay vào mua đồ đây mà. Một "công chúa" thì có gì để mua ở một quán rượu chứ. Lúc đó cậu cũng có nghĩ một lúc nhưng lại thôi, không ngờ là "giả" thật. Nhưng giờ cậu lại chú ý đến chuyện trong quán. Toàn đàn ông, và cô nhóc kia đang lọt thỏm ở góc tường cũng bởi bị mấy gã dồn vào góc. Phong bước vào.

- Mấy... hic... Mấy người... muốn... hic... gì?... - Linh nấc lên từng hồi, giọng lè nhè trở nên khó nghe. - Mau... tránh... hic... ra...

- "Hic" là đứa nào hả em? Em xinh đẹp vậy, ăn mặc cũng ngon lắm! - Tên cầm đầu đưa tay lên nâng cằm cô. Gã bóp mạnh, bắt cô phải quay mặt ra nhìn gã. Sau đó hắn sán lại gần, cọ sát gì đó ( ) rồi cố gắng kéo môi cô lại bắt hôn.

"Bốp... Bốp... Bốp... Bốp..."

"Huỵch... Rầm... Choang..."

Tên cầm đầu nghe thấy động ở đằng sau, chưa kịp quay đầu lại đã bị một họng súng chĩa vào đầu. Gã nuốt nước bọt cái "Ực", cảm nhận được "hàng nóng", đầu chầm chậm quay qua, chỉ thấy đám đàn em nằm dưới đất la liệt, ngổn ngang rất khó coi.

- Buông-ra!!!

Không để người đứng cạnh nói thêm, hắn bỏ tay khỏi Linh sau đó tách cô ra nhanh như điện giật.

- Lũ chúng mày... Cút!!!

Cả đám chỉ nghe có vậy, bỏ chạy thật nhanh khỏi quán không kịp quay đầu lại. Phong nhìn theo bọn chúng, cho đến khi "Choang..." một tiếng ở phía người con gái đứng sau, cậu mới quay đầu lại. Linh vừa làm vỡ chai rượu trống không, đúng lúc Phong quay lại, cô mất ý thức, đổ vào người cậu. Phong đỡ lấy cô, cậu vòng tay xuống bế cô lên và đi ra trước quầy.

- Cô gái này đã uống hết bao nhiêu vậy? - Giọng cậu trầm trầm nhưng ông chủ quán nghe lại như đe doạ.

- Tiểu... Tiểu thư đây đã trả tiền trước rồi, hơn... hơn nữa còn thừa tiền nên chuyện ở quán không sao đâu! Mời hai người cứ về!

Phong xoay người rời đi, cậu không nói thêm câu nào. Hơi thở của Linh đều đều nhưng toàn mùi rượu. Chết tiệt, bế như này sao xoay được ván đây? Cậu hạ chân cô xuống, để cô tì vào một bên người mình, tay cậu đỡ lấy eo cô, ngón tay nhanh chóng ấn nút mở ván trượt ra. Sau đó cậu lại bế cô lên rồi đứng lên ván, phóng thẳng về lâu đài.

Hai người về đến nơi, Phong mới phát hiện ra một việc. Cậu không biết phòng cô nàng ở đâu, hơn nữa kể cả biết thì mật khẩu là cái quái gì? Không còn cách nào khác, cậu đành rẽ về hướng trở về phòng mình. Phong lại thả Linh xuống, bấm mật khẩu, đợi cho cánh cửa biến mất rồi bế cô vào trong.

- Này! Có... đúng là... tên hoàng tử đáng ghét... Hic... không thế? Chọp chẹp...

- ... Cô muốn nói gì? - Trên mặt Phong lộ ra dấu tức.

- Cậu... có biết... tại sao... hic... tôi nói... dối... hic... cậu không? Tại sao... hic... nói tôi là... công chúa... hic... không?

- ... - Phong im lặng, cậu vẫn đang bế cô đứng giữa phòng.

- ...

Đợi lâu không thấy cô nói thêm, cậu hỏi:

- Này, cô không định nói gì nữa hả?

- ....Zzzzzzzzzzzzz...

Phong đen mặt. Cậu lại gần giường và đặt cô nằm xuống. Xong xuôi cậu mới lại bàn, đặt súng và cán kiếm ánh sáng lên rồi quay vào nhà vệ sinh. Lát sau cậu bước ra, tay đang lau mặt. Lúc này cậu mới chú ý đến cô gái đang mặc váy ngủ với dáng nằm kì cục trên giường cậu kia. Cậu nhếch mép, ném cái khăn lên thành ghế rồi lại gần cô. Cậu đưa tay ra và.......... với lấy chăn gối sải xuống đất. Xong xuôi, cậu lên giường nằm xuống chiếc gối còn lại và quay người về phía Linh, thẳng chân đạp cô lăn một vòng xuống đất ) Cậu với tay tắt đèn ngủ và sau đó đánh giấc, hôm nay đúng là một ngày mệt mỏi.

.
.
.
...

Sáng hôm sau...

Linh tỉnh dậy, cô trở mình, nằm nghiêng mãi một tư thế làm cô mỏi quá. Mang tiếng là giường êm như này mà... Haizzz... Cô toan ngồi dậy định vặn vẹo vài cái cho giãn gân giãn cốt thì phát hiện có vật thể lạ đang đè ngang eo mình. Linh trừng mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, sau đó cầm mép chăn nhấc lên từ từ...

- Aaaaaaaaaaaaaaaaa...

Phong buông tay ra. Cậu bị tiếng hét oanh vàng của cô đánh thức, nhíu mày mở một mắt liếc về phía cô.

- Ồn quá!

- Ba ơi! Mẹ ơi! Cứu con với! - Linh gào to hơn mà không biết phòng ốc trong lâu đài đều cách âm.

"Bộp..."

Một chiếc gối bay thẳng vào giữa mặt Linh. Cô im luôn, giận dữ đưa tay lên kéo phăng cái gối xuống.

- Cậu... Cậu... Ai cho phép cậu vào phòng tôi hả?

- Cô nhìn kĩ xem, đây là phòng của ai?

- Gì? - Linh nhìn xung quanh. Hôm qua lúc về phòng cô cũng không bật đèn, lập tức đã leo lên giường ngủ luôn, có chúa mới biết phòng cô trông như thế nào.

- Sao hả? - Phong vẫn nằm, cậu chống tay đỡ đầu.

- Không đúng! Bằng chứng đâu? - Linh lùi ra xa, nhìn cậu đầy cảnh giác.

- Thế nào nhỉ? - Phong nhếch mép. - Hôm qua cô bỏ đi uống rượu, cô say, bị người ta bắt nạt, tôi cứu cô rồi đưa cô về, phòng cô tôi không biết mật khẩu nên đưa cô về đây, tốt bụng cho cô chỗ nằm dưới chân giường thì rạng sáng cô lại bò lên ôm tôi ngủ.

- Cái... Cái gì?? Vu khống! - Mặt Linh đỏ lựng, cô cố gắng hét to để che lấp sự xấu hổ trong lòng mình. Đúng là anh ta mới đến Kidora, vậy việc không biết được mật mã phòng là thật rồi. Cô đưa tay sờ lên khắp người mình. Quần áo? Váy cô vẫn mặc, áo cô vẫn khoác. Còn nữa, cô lật chăn lên và nhìn xuống ga giường, không có gì hết.

Như đoán được suy nghĩ của cô là gì, Phong hừ một tiếng.

- Yên tâm, loại người như cô... tôi không thèm mà đụng vào đâu... - Nói đến đây cậu ngồi dậy, dí sát vào tai cô nói tiếp. - ... dâu tây...

Sau đó cậu đi thẳng vào phòng tắm, bỏ mặc Linh ngồi một mình với đống suy nghĩ ngổn ngang. Cái gì? Loại người như cô? Dâu... Dâu tây? Phải rồi, Linh nhớ lại, trước khi cô ngã và được tên đáng ghét này đỡ ngày hôm qua, hắn cũng nói tên loại quả này. Bán tín bán nghi, Linh cầm gấu váy của mình và nhấc lên...

- 1310... - Phong nói vọng ra từ phòng tắm mật khẩu phòng.

Chưa đầy năm giây sau cửa phòng biến mất, Linh vụt chạy ra ngoài. Cô dựa lưng ở phía tường ngoài cửa, mặt vẫn chưa hết đỏ mà ngày càng đỏ hơn.

Đứng đánh răng trong phòng, Phong nhớ lại chuyện đêm qua.

Đúng là tầm rạng sáng Linh có nhổm dậy, ú ớ thắc mắc tại sao mình lại lăn xuống đất rồi ca thán hèn gì mà "giường" cứng thế này. Sau đó cô nàng mắt nhắm mắt mở, kéo chăn lên giường và thản nhiên tung chăn lên đắp. Phong cau mày vì bị phá đám giấc ngủ, cậu toan đạp cô xuống đất phát nữa thì cô lại nói mớ:

- Hoàng tử ngốc! Chẹp chẹp... Nếu không phải vì cậu không phân biệt đúng sai mà quật tôi ngã, làm tôi đau rồi hỏi tôi là công chúa như vậy, tôi đã không nói dối cậu. Tôi sợ cậu sẽ xuống tay tiếp, sợ cậu sẽ khinh thường một người dân như tôi. Sao hả? Tôi chỉ là con của thượng tướng thôi đấy! Tôi ghét phải thấy cái mặt của kẻ có chức, có quyền nhìn người khác đầy coi thường. Cái cách cậu nói với Vũ, lúc đó tôi chỉ ước mình là công chúa thật thì cậu sẽ không cười nhếch mép với tôi, nụ cười ngạo mạn, xa cách như vậy đúng không?

- ... - Cậu im lặng.

Linh lại chìm vào giấc ngủ. Phong đưa tay kéo chăn lên đắp cho cả cậu và cô. Vừa hạ tay xuống thì cánh tay với những ngón tay thon dài kia chợt đưa lên và vòng qua ôm lấy cậu, đầu cô dụi dụi vào cổ cậu như một con mèo ngoan, hơi thở cô nhè nhẹ phả vào lồng ngực cậu. Cậu vẫn nằm yên, không lâu sau cũng chìm vào giấc ngủ, tay vô thức đặt lên eo cô lúc nào không hay.

***

Bữa sáng tại phòng ăn có đủ tất cả mọi người. Quốc vương ngồi ở đầu bàn, hai bên là hai hoàng tử Phong và Vũ. Ngồi cạnh Vũ là thượng tượng Hoàng Thái Minh, bên cạnh là vợ ông, tiến sĩ Vũ Ngọc Ly và cạnh bà là cô, Hoàng Thái Lan Linh.

- Đó là con gái của thượng tướng?

- Thần thay mặt con gái xin lỗi quốc vương vì sự thất lễ tối qua. Con bé đi đường xa mệt nên tối không thể cùng dùng bữa. - Ông Minh nói.

- Không sao! Không sao! - Quốc vương cười hiền từ.

Vũ không nhắc gì chuyện tối qua mình nghe được, cậu thong thả nhấp một ngụm nước táo, phong thái đĩnh đạc đúng chất cao sang con nhà quý tộc. Phong liếc mắt về phía Linh, đúng lúc cô cũng nhìn về phía cậu, hai người hứ nhỏ một tiếng rồi quay mặt đi.

- Cấp báo! - Cửa phòng ăn mở toang, một hạ sĩ hớt hải chạy vào.

Phá đám giữa chừng việc mà biết quốc vương đang làm chắc chắn đáng đem ra tử hình, nhưng dự cảm không lành, lại thêm vẻ mặt cắt không còn giọt máu của hạ sĩ, quốc vương hạ lệnh:

- Nói đi!

- Thưa quốc vương! Quốc vương xứ Natalie... đã bị ám sát! Người đã băng hà trên đường sang Kidora của chúng ta vào sáng nay, nơi bìa rừng Dạ Lâm ranh giới giữa hai nước!

"Choang..."

Ly nước trên tay Phong rơi xuống vỡ tàn tành. Không kịp nghe thêm một lời nào, cậu đứng dậy, cúi đầu xin thất lễ với quốc vương rồi mau chóng rời bàn ăn.

Phong leo lên phi thuyền, phóng thẳng lên cao, nhằm hướng đất nước của mình mà bay tới. Đầu rừng Dạ Lâm hiện tại đang tập trung rất nhiều người. Cậu hạ cánh xuống dần, một số người liền tránh ra. Mọi người đang chuyển thân thể phụ hoàng cậu lên một chiếc phi thuyền khác.

- Mẫu thân... - Cậu chạy đến, nơi người phụ nữ vừa khóc rồi ngất xỉu tại chỗ.

Nhìn mẫu thân khóc hết nước mắt, phụ hoàng quy tiên, cậu nhíu mày, sắc mặt bỗng lạnh dần, ánh mắt u tối vằn lên tia đỏ. Phụ hoàng, con sẽ chăm sóc mẫu thân thật tốt. Con... sẽ truy tìm ra kẻ đã ám sát người.

Sau đó cậu hạ lệnh đưa mẫu thân về nước. Còn lại một mình, cậu ngồi lặng lẽ trong rừng, cảm nhận một giọt nước nóng hổi, lần đầu tiên cũng sẽ là lần cuối cậu để nó rơi xuống. Trời lúc đó bỗng đổ một cơn mưa. Mưa rơi từng hạt, từng hạt, sau đó trắng xoá, lạo xạo cùng tiếng đất đá. Nước mưa hoà với nước mắt. Phong ngửa đầu lên và nhắm mắt lại. Cậu tự hứa với bản thân mình rằng, sẽ phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, để có thể bảo vệ mọi người, những người thân mà cậu nhất mực yêu thương.

Chữ kí của Lý Phong Chi Ẩn








Spoiler:
 


Tài sản của Lý Phong Chi Ẩn

Tài sản
Tài sản:




[Thành viên] - Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 13/10/1999
Age Age : 17
Join date Join date : 26/07/2012
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : nguyền rủa
Status Status : Every time, everyday, everything... Believe, even if time can't be stopped... If it's fate, we'll always meet, right? If it's fate, we'll meet each other, right?
Bạn đời GAF Bạn đời GAF : Dao Dao :v
Huy Chương Huy Chương :
Medal Medal :
Huy hiệu Huy hiệu :

#6

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Ước hẹn 1000 năm - Phần II (Bản thử nghiệm) -Fri Feb 27, 2015 8:00 pm
Xem lý lịch thành viên http://chickenfarm-gaf.forumvi.com/

• Chap: Cặp đôi kì lạ •




3 năm sau...

Chiếc phi thuyền trao đảo trên bầu trời. Phi thuyền lạ, hơn nữa lại xuất hiện từ hướng không xác định nhanh chóng trở thành mục tiêu của toàn quân đội hoàng gia Natalie. Người con trai mặc một bộ quân phục đen chỉnh tề, cổ thắt khăn màu trắng, một bên vai đeo áo choàng đen lệch về một phía rất uy nghiêm, tai trái còn đeo một chiếc khuyên hình cây thánh giá. Từ chiếc vòng đeo trên cổ tay cậu hiện lên một ô màn hình nhỏ, từ màn hình đó có thể phóng to được hình ảnh phi thuyền không xác định kia không cần ống nhòm.

- Mau hạ lệnh cho chiếc phi thuyền kia hạ cánh!

- Vâng thưa hoàng tử!

Ngay sau đó có tín hiệu yêu cầu kết nối với phi thuyền tin nhắn nhưng không được lệnh nhận từ người ở trong, thông tin này nhanh chóng được báo lại cho Phong.

- Lập tức phát tín hiệu vô hiệu hoá nó!

- Báo cáo, vừa mới xuất hiện thêm hai chiếc phi thuyền đang đuổi theo và không ngừng nã đạn vào chiếc phi thuyền kia.

Phong nhíu mày, cậu nhìn lên màn hình, phi thuyền bị rượt tránh né đạn rất điêu nghệ. Điều đó làm đạn chệch xuống bắn vào mặt biển. Không ổn, chúng sắp bay vào trong thành, có thể ảnh hưởng đến mọi người. Tốc độ cả ba quá nhanh, khó có thể vô hiệu hoá lâu. Tắt chiếc vòng trên tay, Phong quay người, tiếp tục ra lệnh.

- Khởi động Q17.

- Nhưng, thưa hoàng tử, Q17 hiện mới hoàn thành, còn chưa được thử nghiệm.

- Không sao, ta sẽ là người thử nghiệm nó!

- Nhưng... chúng thần không thể đánh cược mạng sống của ngài, thưa hoàng tử!

- Đây là lệnh!

- Vâng, thưa hoàng tử!

Phong nhanh chân chạy về phía xưởng, nơi Q17 vừa mới được đưa ra. Chà, đẹp đấy! Q17 màu đen, cửa kính cách âm, có độ dày và đảm bảo độ bền chắc chắn, kĩ thuật tấn công bao gồm tên lửa, đạn tỉa và laze, hệ thống phòng thủ và tốc độ mới của Q17 được nâng cấp dựa vào đặc điểm của toàn bộ các phi thuyền trong nước. Cửa kính mở ra, Phong bước vào. Dùng đồ mới lại là người đầu tiên làm tăng thêm phấn khích trong cậu. Cậu gạt công tắc, bấm hai nút trên đầu, toàn bộ hệ thống được khởi động. Động cơ vận hành khá tốt và êm.

"Vèo..."

Q17 bay thẳng về phía ba chiếc phi thuyền lạ kia, tốc độ khá nhanh, có thể nhìn thấy cả di hình. Cậu tập trung vào phía hai phi thuyền phía sau trước vì máy quét vừa thông báo, loại phi thuyền đang bị đuổi kia không thuộc dạng phi thuyền chiến đấu, tuyệt nhiên không bị phát hiện ra có vũ khí, hoặc cũng có thể khả năng tấn công đã bị vô hiệu hoá bằng một hệ thống ngầm nào đó. Nhưng cái quan trọng bây giờ là phải ngăn chặn hai chiếc phi thuyền kia lại.

Phong bay lên cao, cậu lộn một vòng rồi để phi thuyền rơi nhắm đúng hướng hai phi thuyền kia vừa bay tới, bắn laze xuyên qua nó.

"Ong... Chíu... Bùm..."

Phi thuyền vỡ tan, nhân lúc hai cái đang bay gần nhau, cậu phóng tên lửa, loại tên lửa cảm ứng, cũng may vị trí của chiếc phi thuyền bị đuổi kia xa hơn nên tên lửa đã kịp cảm nhận được loại phi thuyền khác ở cạnh để phóng tới. Đây là trường hợp cảm ứng ở cự li gần, nếu ngắm từ xa thì khác, một khi đã định đúng mục tiêu thì cho dù có cả tỉ phi thuyền đứng cạnh, tên lửa đặc biệt của Q17 cũng nhắm chính xác phi thuyền mới được định hình trong bộ nhớ.

Hai chiếc phi thuyền phát nổ, xác rơi xuống biển nhưng tuyệt nhiên không thấy xác hay chí ít là một bộ phận nào của người. Đây là loại thuyền chiến không người lái ư?

Phi thuyền kia thấy không bị tấn công nữa, tốc độ bỗng chậm hẳn. Nhân cơ hội đó, Phong gọi về bên đội an ninh, yêu cầu bật chế độ vô hiệu hoá phi thuyền lạ. Những chiếc phi thuyền lạ chưa từng được cài đặt dấu hiệu nhận biết trên máy cảm ứng sẽ bị khống chế, các phi thuyền khác trong nước thì không sao. Phong bắn một loại nhiệt vô hình, khống chế phi thuyền rồi thì giờ sẽ rời nó về phía địa cứ quân đội hoàng gia, loại nhiệt này chỉ dùng được ở vị trí gần, có thể hiểu công năng của nó giống nam châm vậy, khác ở chỗ là lực hút vẫn giữ ở một cự li nhất định làm hai chiếc phi thuyền không thể dính chặt vào nhau.

Hai phi thuyền hạ cánh. Phong bước ra từ Q17. Hàng ngũ quân đội đứng thành một hàng thẳng tắp, nghiêm trang giơ tay lên chào Phong.

- Chúc mừng ngài, thưa hoàng tử! Q17 thật sự quá hoàn hảo!

- Cám ơn ngài, thượng tướng! - Sau đó cậu đưa tay hướng về phía bên phi thuyền kia. - Bao vây nó lại!

"Soạt... Soạt..."

Hàng loạt khẩu súng đều chĩa vào hướng phi thuyền kia. Phong giơ tay ra lệnh vô hiệu mã khoá, sau đó lại gần và bấm nút. Khoang máy mở ra, cậu không do dự, giơ súng lên phía trước.

Làn khói mờ ảo tan dần. Hiện lên trước mặt Phong, hình ảnh một đôi trai gái đang nằm bất tỉnh nhân sự trong đó.

Chàng trai mặc một bộ quần áo đã có vài chỗ rách, bên vai trái máu chảy ướt một vùng khoang. Khuôn mặt đó... Mái tóc nâu vàng hơi rối, làn da trắng hồng, sống mũi cao, môi hơi tím tái... tiến sĩ Minh? Nhưng... chẳng phải Phong mới gặp cậu ấy cách đây chưa quá nửa tiếng sao? Lúc hai người họ nói chuyện, chiếc phi thuyền này đã xuất hiện rồi mà? Sau đó vì có thông báo nên cậu mới chạy đến. Vậy là sao? Phong rời ánh mắt qua phía cô gái, mái tóc đen xoã dài đến ngang mông , cô gái mặc váy trắng ngắn ngang đùi, đầu gối lên cánh tay của người con trai trông giống tiến sĩ Minh kia, nhìn dáng nằm có thể thấy cậu ta đang che chắn, bảo vệ vùng đầu cho cô gái.

Phong lại gần, các hạ sĩ vội chạy theo để bảo vệ hoàng tử, đầu mũi súng nhất loạt hướng về hai người kia. Cậu ngồi xuống, đặt tay lên vai cô gái, kéo cô nằm quay người lại. Mái tóc đen rơi vài lọn xuống khỏi khuôn mặt, lông mày lá liễu, đôi mắt nhắm chặt, ở phía khoé mi bị động lúc xoay người khiến một giọt nước long lanh rơi xuống. Linh?

- Nguyên...

Phong quay người lại, người có dung mạo đang đứng sau cậu và người đang nằm trước mặt cậu đây, quả rất giống nhau, giống như hai giọt nước. Là tiến sĩ Minh.

Chữ kí của Lý Phong Chi Ẩn








Spoiler:
 


Tài sản của Lý Phong Chi Ẩn

Tài sản
Tài sản:




[Thành viên] - Sponsored content

#7

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fiction] Ước hẹn 1000 năm - Phần II (Bản thử nghiệm) -Today at 7:20 am

Tài sản của Sponsored content




[Fiction] Ước hẹn 1000 năm - Phần II (Bản thử nghiệm)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Không dùng những ngôn từ thiếu lịch sự.
* Bài viết sưu tầm nên ghi rõ nguồn.
* Tránh spam nhảm không liên quan đến chủ đề.

Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu.


Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Gakuen Alice Family :: Thư Viện GAF :: Truyện chữ :: Tự Sáng Tác-