Gakuen Alice Family


Chào mừng Khách viếng thăm đến với trại của học viện Alice chúng tớ!
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

[CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
[Thành viên] - phanthiha_ht
Member GAF
Member GAF
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 03/08/2000
Age Age : 16
Join date Join date : 13/06/2013
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : chủ nhân Bán nguyệt Kiếm sử dụng sức mạnh Ánh Trăng
Status Status : 2 nguyên tắc để hạnh phúc: Tập tha thứ Bớt lo lắng Sống đơn giản Cho đi nhiều hơn Đừng trông đợi quá nhiều
Bạn đời GAF Bạn đời GAF : haizz F.A
#1

Bài gửiTiêu đề: [CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3) -Thu Jun 13, 2013 9:53 am
Xem lý lịch thành viên

[CCS + Voc] Hành trình vượt thời gian (Chap 1)



 



 

Chap 1: Bản tính

(Syaoran’s POV)


- Thôi rồi! Anh hai!


            Đó là những gì tôi nghe được khi đang rơi xuống cái vực sâu thăm thẳm ấy, cái ánh sáng trước mắt tôi đang ngày càng nhỏ đi, bóng tối như đang bao trùm lấy thân xác của tôi, từng chút và từng chút một.Well... Việc gì cũng có nguyên nhân của nó, hãy quay ngược lại thời gian một chút nào…


oOo


- Xin giới thiệu với thần dân vương quốc Li! Hai vị hoàng tử mới, Li Syaoran và Li Takashi!


Đó là lời nói cương nghị và đầy mạnh mẽ của Quốc vương Li, hay còn gọi cách khác là ba của 2 anh em chúng tôi. Tôi là Li Syaoran, là anh của cậu nhóc Li Takashi ấy, chúng tôi được sinh cùng lúc với nhau, chỉ tội cậu nhóc kia sinh trễ hơn tôi có 3s. Nhưng… thấy cũng tội mà thôi cũng kệ!


Nay tôi đang 18 tuổi, có thể nói bây giờ tôi là con người hoàn thiện nhất từ trước giờ. Nghĩ lại thì không hẳn cho lắm, tôi và thằng em là 2 anh em song sinh của nhau, như hình với bóng vậy. Nó cũng cao bằng tôi, dáng người cũng phong độ như tôi, mái tóc màu hạt dẻ quyến rũ của tôi cũng bị nó bắt chước. Còn may, tôi hưởng thụ một đôi mắt hổ phách làm xao xuyến biết bao cô nàng ngoài kia, thằng em thì lại có đôi mắt xanh lam buồn vời vợi, tính đến nay tôi vẫn chưa hiểu tại sao nó lại buồn như thế.


Dài dòng về 2 anh em chúng tôi đủ rồi! Vương quốc Li, một vương quốc thịnh vượng và giàu có từ lương thực đến tài nguyên. Không chỉ thế, khí hậu vương quốc tôi mát mẻ quanh năm, ít lũ lụt và hạn hán làm cho nhân dân ở đây rất thoải mái. Và sự thịnh vượng này cũng nhờ vào tay Quốc Vương Li, ông đã bỏ ra hơn 10 năm để hoàn thành được chúng.


Đặc biệt hơn hết. Dòng nhà nhà Li chúng tôi mỗi người đều mang 1 sức mạnh khác nhau. Dù tôi là anh cả nhưng tôi lại mang sức mạnh của Nước, trong khi đó thằng em Takashi lại sở hữu sức mạnh Lửa. Tức chết đi được! Một điều may mắn, tôi lớn tuổi hơn nó, nên tôi sẽ là người kế ngai vàng tiếp theo.


- Chán quá à!  – Tôi càu nhàu, lúc nào cũng mấy cái nghi lễ như thế, 7 ngày trong tuần thì 6 ngày đã có lễ thức. Vậy mà không hiểu sao thằng em tôi trông thoải mái đến vậy.


- Thưa Quốc Vương! – Một cậu con trai dáng vẻ thư sinh, mái tóc xanh lam huyền bí cúi đầu lễ phép. Khỏi cần nhìn cũng biết đó là thằng bạn chí cốt của tôi, Eriol.


Eriol là đứa con trai duy nhất của pháp sư Clow Reed nay cũng 18 tuổi. Cũng như dòng Li, Eriol cũng sở hữu sức mạnh: Băng. Còn vị pháp sư ấy là người có toàn bộ sức mạnh thiên nhiên, tuy vậy, ngài lại chọn làm hầu cận cho Quốc Vương thay vì lên ngôi. Có lẽ pháp sư không thích không khí im lặng và ngột ngạt như trong lâu đài…


- Không cần lễ phép đâu Eriol! – Quốc vương mỉm cười.


- Vâng! Thưa Quốc vương, đã đến giờ tập phép thuật rồi ạ! Ngài có thể cho Hoàng tử Li mạn phép chứ?


- Đến giờ rồi à? Được rồi! – Ông nhìn sang 2 anh – Đi tập phép thuật đi! Dẫu sao bây giờ cũng hết nghi thức giới thiệu rồi!


Chẳng thèm cảm ơn hay thưa gửi. Tôi liền bá lấy cố thằng Eriol và kéo nó nhanh ra khỏi lâu đài. Cuối cùng cũng được tự do! Còn thằng em Takashi thì lễ phép cuối đầu chào Quốc vương rồi mới thong thả đi! Nó không biết tận hưởng cuộc sống gì cả!


oOo


- Được rồi! Hôm nay tôi sẽ có vài món đặc biệt dành cho các vị hoàng tử!


Clow Reed mỉm cười nhẹ nhàng với 3 chúng tôi, đọc 1 câu thần chú gì đấy và


PHỤT!!!


Đó là 3 thẻ bài mới? Vẫn như các thẻ bài chúng tôi hay tập luyện,, mặt sau là vòng tròn phép thuật cùng với mặt trời, mặt trăng rồi cả đống tiếng Hồng Kông với tiếng Anh. Nhức đầu! Mặt trước một thẻ được ghi là The Firey, có ngọn lửa trên mái tóc, The Watery nhìn y hệt quái vật biển còn The Freeze thì giống con cá. Không biết ngài nghĩ gì mà tạo hình xấu quá! Để tôi ra tay là toàn người đẹp không đấy!


- Trước giờ hoàng tử đã đánh thắng The Shot, The Fight, the Windy, the Earthy,… Bây giờ tôi sẽ xem các hoàng tử ta đấu với cái phản của mình. Li Syaoran với The Firey, Li Takashi với The Watery, còn Eriol thì phải thử lại sức mạnh của mình với the Freeze! Hãy sử dụng tất cả sức mạnh có được của các vị để chống lại chúng đi!


Dễ như lấy kẹo của bọn trẻ. The Firey xuất hiện trước mặt tôi, nhìn lại lá bài này thì cũng không tệ. Trông cũng được đấy chứ, trừ cái gương mặt gian thấy ớn cùng mái tóc lửa đang cháy phừng phực kia, còn lại thì dáng cũng chuẩn nhở? Thôi! Muốn đấu chứ gì!


Xoáy ngón trỏ của mình một cách đều đặn, từ bàn tay tôi xuất hiện một cơn lốc xoáy bằng nước. Firey nhếch mép cười… Tôi chưa xong mà! Coi nè! Nói là làm, cơn lốc xoáy nước trong tay tôi càng ngày lớn dần và lớn dần. Và khi tôi nghĩ là đã vừa đủ, ngón trỏ ấy của tôi chĩa thẳng vào Firey, làm cơn lốc xoáy đó lao đến đột ngột khiến Firey trở tay không kịp và bị trói lại. Lúc đó, cơn lốc xoáy của tôi bao quanh lấy Firey làm nó ngập trong nước.


- Mới có một chút mà đã bỏ cuộc rồi sao? Yếu thế quá đấy cưng!


Tôi cố tình làm biến mất cái lốc xoáy đó. Firey ho sặc sụa vì nước, đôi mắt nó ánh lên ngọn lửa đầy thù hận. Tôi quá quen với các ánh mắt đó rồi, thẻ bài nào bị tôi chơi trò đó luôn đưa tôi cái nhìn đó.


Firey ném vào tôi những quả cầu lửa đầy sự căm hẫn. Chắc là nóng lắm à, đụng vô là bỏng, có khi chết cháy luôn! Mà… nhằm nhò gì! Tôi quơ tay lên một cách nhanh chóng và liền sau đó xuất hiện 1 tấm lưới nước bao quanh tôi, bao nhiêu đạn lửa đều lụi tàn hết trong tấm màn đấy. Firey có khác, giận lên là sức mạnh gấp bội.


Chán quá à! Có nhiêu đó cũng bày đặt. Trò này chắc còn lâu mới xong! Để tôi tua nhanh ha!


oOo


Mười lăm phút sau…


Thẻ bài Firey có vẻ mạnh nhỉ? Đánh hoài mà không chịu bỏ cuộc! Tuy nhiên, điều này đâu có nghĩa tôi đánh không thắng. Với cái thế phép thuật cỏn con đã học từ lâu, tôi đã đánh gục được thẻ bài.


Trông có vẻ như thằng em Takashi cũng đã đánh bại The Watery, còn Eriol thì chưa giải quyết xong thì phải. Thiệt tình! Có nhiêu đó cũng không xong! Với tôi, chỉ cần búng tay một phát là hết!


- Anh hai! – Takashi đứng kế bên tôi – Lâu rồi chúng ta chưa đấu phép thuật lại với nhau đúng không? Giờ anh hai đấu với em nha! Em xin đó!


Sao lúc nào nó cũng muốn đấu phép với tôi vậy trời! Không phải tôi yếu, tôi là anh nên mạnh hơn nó mà. Nhưng không hiểu sao, mỗi lần đấu với nó là tôi lại để nó thắng tôi! Quái nhỉ?


Nó dẫn tôi đi đâu đấy. Chỉ biết gần đó có 1 vách núi khá là sâu, nhìn thôi tôi cũng biết là nguy hiểm…


- Được rồi! Địa điểm hôm nay của chúng ta là ở đây nha! Có bao nhiêu phép thuật thì anh mang ra hết đi nha! Đừng có thiên vị cho em nữa!


Eh? Sao nó biết tôi nhẹ tay với nó? Bỏ đi! Muốn thấy sự thật thì xem đây nha!


Takashi kéo dài một đường trên không trung và thế là xuất hiện một thanh kiếm đầy tia lửa. Lại là trò này! Cũ rích! Tôi cũng làm tương tự như nó, thanh kiếm nước của tôi xuất hiện. Đừng tưởng nước là yếu nha, coi vậy mà thanh kiếm tôi có khi mạnh hơn của nó nữa đấy…


Một tay cầm kiếm, tay kia tôi tạo ra cơn lốc xoáy giống lúc nãy và cuốn lấy nó. Nó cười khẩy, phát ra trong nó một ngọn lửa khiến lốc xoáy nước tôi vỡ tung. Nó đã mạnh hơn thì phải! Được thôi! Chiêu tiếp theo!


Tôi tạo ra những sợi dây bằng nước chắc như đinh 100% và tiến tới quấn lấy nó. Không như tôi mong đợi, thanh kiếm của Takashi rực sáng hơn và chém đứt những sợi dây đấy! Tất nhiên, trong khi nó bị mấy sợi dây ấy chi phối, tôi đã gạt chân của nó khiến nó ngã nhào xuống đất. Cũng may, vài centimet nữa thôi là nó té xuống vách rồi.


Mới nhiêu đó mà đã thua rồi sao? Nếu nhớ không lầm thì nó cẩn thận lắm mà, sao hôm nay bất cẩn thế! Tôi còn chưa đưa ra thế mạnh nhất của tôi nữa mà! Tôi chĩa thẳng thanh kiếm mình vào mặt nó!


- Đầu hàng sớm thế?


- Không hiểu sao hôm nay em thấy có chuyện không ổn.


- Có chuyện gì sao? – Tôi rút thanh kiếm lại, mấy sợi dây cũng tan dần.


- Hình như sắp có người té xuống cái vách đấy!


- Ai chứ?


- Đó là…


Tôi cảm thấy có một bàn chân nào đó đưa ra, gạt lấy chân tôi và làm tôi mất thăng bằng…


- Thôi rồi! Anh hai!


Phải! Tôi mất thăng bằng và ngã xuống cái vách đá ấy! Điều tôi có thể thấy là khuôn mặt của thằng em tôi và tia sáng qua cái vách kia đang ngày càng nhỏ lại. Tôi sắp chết sao? Không thể! Tôi phải sống! Tôi phải sống!


oOo


(Eriol’s POV)


Sao tôi chưa thể đánh bại được The Freeze vậy trời! Mệt chết đi được! Ước chi tôi mạnh giống như 2 vị hoàng tử Syaoran và Takashi! Phải chăng đã đỡ mệt hơn. Phải rồi, nhắc đến 2 vị ấy, lại bỏ trốn đi đâu nữa rồi. Quốc vương dặn tôi phải quan sát họ, vậy mà mãi đánh The Freeze mà tôi quên béng luôn…


Cuối cùng cũng xong! Mệt lử!


- Con nghĩ bây giờ ngồi nghỉ được à? – Ngài Clow đứng gần đó, nhìn đứa con trai thấm mệt của mình.


- Chẳng lẽ còn nữa ư?


- Không hẳn là vậy! Chỉ là, sắp thôi, sẽ có một sự liên kết giữa hôm nay và tương lai! Khi ấy, một vị hoàng tử kính yêu của chúng ta sẽ đi đến đó, và người còn lại sẽ cười đắc thắng!


- Huh? Là sao?


- Nếu con muốn biết sự thật… Sao không đi đến vách núi sau vương quốc ấy, mọi chuyện sẽ rõ thôi!


- Vâng! Con đi trước!


Tôi liền phóng hết tốc lực để chạy đến vách núi. “Vị hoàng tử kính yêu của chúng ta sẽ đi đến đó, và người còn lại sẽ cười đắc thắng”… Là sao ta? Syaoran thì không ác đến thế để xử Takashi, còn Takashi thì hiền lành đến thế, sao có thể làm gì được. Phải không?


Haizzz… Nhức đầu! Đến đó rồi biết!


- Đầu hàng sớm thế?


Đó là giọng nói của Syaoran chứ còn thằng nào nữa! Có vẻ như hai anh em vừa đấu phép thuật nữa thì phải. Tôi luôn biết sức mạnh Syaoran rất lớn, có khi hơn cả đứa em. Tôi cũng biết tính tình Syaoran khá là ương ngạnh và ngạo mạn, nhưng tôi không hiểu tại sao hắn luôn nhún nhường cho thằng em? Hai tính cách ngược nhau quá nhỉ?


Tôi lén núp trong bụi cây gần đó. Sao kì lạ nhỉ? Trận đấu nào thì Takashi luôn thắng Syaoran mà, sao hôm nay Takashi yếu thế vậy. Nhìn vẻ mặt của nó, sao tôi có cảm giác không ổn lắm.


- Đó là… - Takashi nhếch mép.


Trời ạ! Là tôi bị ảo ảnh hay là Takashi vừa cố tình gạt chân Syaoran? Chắc là tôi bị ảo ảnh rồi, làm sao Takashi ngoan hiền có thể làm trò tai hại đó chứ.


Nhưng suy nghĩ của tôi đã sai! Takashi nhìn một hồi xuống vách rồi đứng dậy. Mái tóc của nó che đi đôi mắt kia. Hm…


- Cuối cùng… cuối cùng… – Takashi ngước mặt lên, ánh mắt ngây thơ như ngày nào bỗng trở nên hung dữ như quái thú – Ngươi cũng đã tiêu đời rồi! Anh hai kính yêu Li Syaoran của tôi! Bây giờ, toàn bộ sức mạnh đã vào tay ta! Chỉ còn vị Quốc vương kia thôi, chỉ cần búng tay một cái là xử lí xong! Và khi ấy tất cả sẽ thuộc vào tay ta! Haha…


Ôi Chúa tôi! Đây có thật sự là Li Takashi – vị hoàng tử ngoan hiền, đáng yêu của vương quốc Li – hiện là một con quỷ gian tà, ác độc đây ư? 18 năm nay, đừng nói là nó chỉ già vờ thôi nha, chỉ qua mặt mọi người thôi nha!


“Sắp thôi, sẽ có một sự liên kết giữa hôm nay và tương lai! Khi ấy, một vị hoàng tử kính yêu của chúng ta sẽ đi đến đó, và người còn lại sẽ cười đắc thắng!”


Vậy ra Syaoran là người không may ấy. Tôi không ngờ Takashi lại như thế. À! Sự liên kết quá khứ và tương lai nữa! Chắc là Syaoran đang đến đấy! Mà hắn ta với cái tính ngạo mạn, tính khí thất thường mà tự cao thì phen này không biết hắn có sống để quay về không nữa!


Takashi có lẽ xong màn độc diễn của nó, liền bỏ đi với nụ cười rất ư là gian. Thế nào cũng có chuyện to mà xem!


Tôi nhìn xuống cái vách núi ấy, sâu thăm thẳm… Mèn ơi! Tôi sợ nhất là mấy thứ này đó nha! Nhìn thôi đã đủ sởn gai óc! Nhưng mà… chỉ có Syaoran là người duy nhất mới có thể giải quyết chuyện này!


Thôi kệ! Liều một phen! Dẫu sao tôi cũng muốn đi chu du đâu đó một chút để khám phá nhiều cái mới. Chứ cứ ở đây hoài chán chết!


Được thôi! Hẹn gặp lại nhé! Vương quốc Li!





Chap 2 (part 1): Cuộc sống


(Sakura’s POV)


- Kero-chan? Cậu đánh nhau với ai vậy?


Tôi hỏi. Cảnh vật xung quanh rực cháy cả một màu đỏ cam của lửa, thân cây thì trơ trũi, cháy đen. Kero đang ở dạng thật của cậu ấy – như là một con sư tử với đôi mắt vàng rực sáng – và có vẻ như đang chiến đấu với ai đó. Hai cậu ấy trông giống nhau thật, từ vóc dáng đến mái tóc, không khác nhau chút nào. Chỉ có điều nếu như để ý, tôi thấy một người nào đó với đôi mắt cương nghị màu hổ phách đang tạo ra sợi dây bằng nước và trói lấy Kero, còn người kia với đôi mắt màu xanh lam đang tạo ra một tia lửa đầy chết chóc nhắm đến Kero.


- Kero-chan!!!


oOo


- Ow!!!


Eh? Tôi chớp mắt. Mơ ư? Sau vài giây, đầu óc tôi mới bắt đầu hoạt động. Chân tôi thì gác trên giường, còn đầu tôi thì chỏng xuống dưới đất . Tôi nhớ không lầm thì tối hôm qua tôi còn nằm yên vị trên giường mà!


- Mới sáng sớm mà làm gì ồn ào thế Sakura?


Kero chui từ hộc tủ ngăn bàn tôi, tay thì dụi dụi mắt. Kero là một linh thú cai quản thẻ bài Clow, trông cậu ấy khá là giống thú nhồi bông với hình dạng ngụy trang, còn khi với hình dạng thật, cậu ấy thật là oai nghiêm…


- Mình chỉ gặp ác mộng thôi! Mà hình như nó liên quan đến Kero-chan thì phải! Mình thấy… cậu đang ở hình dạng thật và đang chiến đấu với hai người!


- Hm?


- Họ trông như là hai anh em song sinh vậy! Phải rồi! Mình còn thấy một người làm sợi dây bằng nước rồi trói lấy cậu, còn người kia thì từ đâu ra xuât hiện một tia lửa muốn chém thẳng vào cậu!


- Hả? Cậu nói gì? Chẳng lẽ là… - Kero ra vẻ suy tư.


- Là gì?


- Ah! Không có gì! Không có gì! – Kero cười trừ.


Chuyện gì với cậu ấy vậy trời? Cho dù tôi có hỏi cậu ấy đến mấy, dụ dỗ với cả trăm thứ bánh ngon, cậu ấy vẫn nhất quyết không nói. Tôi chỉ muốn hiểu thêm một chút về chuyện đó thôi mà. Nhưng… nếu Kero không chịu nói thì tôi cũng đành chịu thua!


- Sakura-chan…


- Ah! Tomoyo-chan!!!


Các bạn đang băn khoăn tại sao Tomoyo lại ở nhà tôi phải không? Thật ra, sau khi trở thành Thủ Lĩnh thẻ bài Clow, không may ba của tôi mắc căn bệnh nan y hiểm nghèo. Tôi và anh hai cùng dì Sonomi tìm đủ mọi cách đễ chữa trị, nhưng mọi cố gắng của chúng tôi đều dẫn đến thất bại. Đúng là sau khoảng thời gian đó, tôi cũng rất là ảm đạm, chán nản, ngay cả Kero, Yue hay là mấy thẻ bài Clow muốn chia buồn với tôi. Và kể từ lúc đó, Tomoyo đã xin dì Sonomi sang sống chung với tôi, ít ra tôi cũng có người để chia sẻ nhiều hơn và dì Sonomi sẵn sàng trả tiền học phí cho tôi – dù tôi nằng nặc không muốn…


Đúng là trong cái rủi còn có cái may, anh Touya đã tìm được một công việc khá thích hợp và hiện đang làm chức trợ lí Giám đốc ở đấy. Tất nhiên, anh ấy hiếm, phải nói là hiếm khi về nhà, lúc nào cũng vùi đầu vào công việc. Vậy mà nhiều người nói anh ấy quan tâm đến tôi đấy! Quan tâm mà toàn làm việc, không thèm ở bên đứa em gái tội nghiệp một chút nữa! Ghét anh ấy quá đi!!!


- Mình vừa làm xong bữa sáng đấy! Bạn với Kero-chan xuống ăn đi để còn đi học nữa!


- Bữa sáng!!! – Mắt Kero tự nhiên sáng lên rồi bay vèo xuống dưới. Ôi trời! Mới còn suy tư lúc nãy, dụ đồ ngọt quá trời mà không thèm, vậy mà nhắc đến bữa sáng của Tomoyo là khoái liền! Kero ơi…


Vẫn như mọi người, tôi làm VSCN và mặc nhanh bộ đồng phục trường Seijou. Chiếc áo trắng viền đen ở cổ áo và tay áo tạo nên vẻ sáng sủa, điểm thêm đó là cái cavat nhỏ màu xanh đậm càng làm chiếc áo thêm độc đáo. Kết hợp với nó và chiếc váy đen xếp ly tạo nên vẻ thanh lịch cho tôi (theo lời của Tomoyo).


- Sakura-chan… Hôm nay tụi mình có lịch đi làm đấy! Bạn đừng có quên nha! – Tomoyo nói khi đang ăn 1 miếng bánh sandwich.


- Hôm nay sao?


Tôi nhìn lên bảng công việc. Hm… Hôm nay đi học, chiều về nghỉ ngơi, làm việc một chút, và… đi làm thêm. Hôm nay sao? Không phải tôi không thích làm thêm, mà không hiểu sao hôm nay tôi thấy nản, không muốn đi làm…


- Đừng có mà nghĩ đến chuyện trốn nha Sakura-chan! Ngay từ đầu bạn đã bày ra trò này, nói là muốn tự kiếm sống, không muốn dựa dẫm mãi vào anh Touya hay mẹ mình mà! Muốn kiếm tiền mà lười thì mình chịu thua bạn luôn đấy!


Tomoyo nói đúng! Tôi bày ra trò này. Cái tôi của tôi cũng hơi lớn, không muốn mang ơn người này người nọ nên một hôm tôi mới rủ Tomoyo đi làm việc. Đó là phụ việc ở một quán bánh nhỏ, ở đấy tôi và Tomoyo cùng nhau làm nhân viên. Tiền lương của chúng tôi cũng tạm ổn, đủ để nuôi sống cho 1 tháng nếu chúng tôi đi làm đều đặn.


Hoe… Nói chuyện phiếm nãy giờ làm tôi quên thời gian rồi! Chạy đi học thôi!


oOo


- Ohayo!!! Sakura-chan! Tomoyo-chan!!!


- Ohayo! Rin-chan, Len-kun!!!


Tôi tươi cười vào lớp 11A. Hai người lúc nãy là 2 người bạn thân của tôi, tất nhiên là sau Tomoyo. Họ là Kagamine Rin và Kagmine Len, chị em song sinh chứ không phải anh em song sinh. Rin nổi bật với một chiếc nơ to gần giống như tai thỏ, và Len với một chòm tóc vểnh lên trong thật là đáng yêu chết đi được. Tôi quen họ khi vừa vào trường Seijou này, và thật thú vị sao khi hai chị em này cũng làm việc chung với tôi và Tomoyo. Tuy vậy…


- Hình như hôm nay Rin-chan với Len-kun trực nhật phải không? – Tomoyo hỏi.


- Vậy à? – Rin bất ngờ, nhìn sang Len – Len-kun…


- Lại muốn em đi giặt khăn lau bảng nữa à? Lần trước em đi rồi mà! Chị đi đi!


- Muốn kiếm chuyện nữa hả Len-kun? – Hic! Khuôn mặt của Rin trông thật là đáng sợ, tưởng như bạn ấy có thể ăn thịt tôi nếu như không hé 1 tiếng.


- Em đã nói không đi là không đi!!! Chị đừng có mà sai em hoài!!!


- Woa! Hôm nay đứa em của tôi anh hùng quá nhỉ? Nhưng mà…


1 giây…


2 giây…


3 giây…


Chỉ mới có vài giây thôi mà Len đã nằm la liệt dưới đất. Cũng còn may! Bây giờ còn hơi sớm! Lớp chỉ có 4 đứa, chứ mà gặp cả bọn kia, chắc bọn con gái khóc như mưa, bọn con trai thì cười sảng khoái, lúc đó khỏi có lỗ cho Len chui xuống luôn nè!


- Chịu đi chưa? – Rin cười, cái nụ cười ấy sao mà nó quái thế.


- Đi… đi liền!!! – Len run rẫy đứng dậy, lấy khăn lau bảng và chạy vụt đi.


- Sao lúc nào Rin-chan cũng làm vậy với Len-kun? Tôi nghiệp cậu ấy! – Tôi nói.


- Tội nghiệp cái gì! Làm em thì chịu số phận đó đi!


- Chịu thua Rin-chan rồi! Chị em song sinh mà ăn hiếp nhau vậy hoài, hòa thuận với nhau sao nỗi!


Ơ… Hòa thuận… Điều đó làm tôi nhớ đến giấc mơ hồi sáng! Hai anh em song sinh kia tuy có sức mạnh trái ngược nhau nhưng có vẻ khá là hợp ý với nhau trong việc đánh bại Kero. Mà… tôi vẫn chưa hiểu tại sao họ lại có sức mạnh ấy nhỉ??? Hm…


- Sakura-chan… Bạn bị sao vậy? – Tomoyo quẫy tay trước mặt tôi.


- Eh? Bị gì là gì? Mình đâu có gì đâu!


- Trông bạn cứ như là người mất hồn vậy Sakura-chan! – Rin nhìn tôi với vẻ lo lắng.


- Không có gì hết! Chỉ là… chỉ là… - Tôi đang đi tìm lý do, lý do chính đáng mà không nói đến phép thuật – Ah! Hôm nay tụi mình phải làm thêm đấy! Rin-chan với Len-kun nhớ tới nha!


- Chỉ vậy thôi sao? Làm người ta lo thái quá! – Rin thở dài.


- Em về rồi này!


Len mở cửa lớp vào. Ánh mắt cậu ấy có vẻ như đang liếc xéo bà chị đáng nguyền rủa kia! Mà cũng phải thôi! Bắt chạy từ lầu 2 xuống dưới sân trường, đánh gần 1 vòng để xuống phía sau trường giặt khăn rồi chạy lên, Len không mệt cũng lạ!


- Sẵn tiện em lau bảng luôn nha, Len-kun! – Rin nói lớn.


- Chị ác độc quá đi! – Len nói thầm, tôi tuy đứng xa nhưng có cái thính giác khá là nhạy đấy.


Có vẻ như trong khoảng thời gian ấy, bao nhiêu công việc như lau bảng, dọn rác, sửa lại bàn giáo viên,… đều do Len làm, còn Rin chỉ ngồi đó tám chuyện với chúng tôi. Sao mà Len chịu vâng lời thế! Gặp tôi thì đã xử bà chị Rin kia nãy giờ rồi! Làm em đâu có nghĩa phải lúc nào cũng vâng lời theo anh chị chứ!


- Xong! – Len thấm mệt ngồi xuống bàn. Rin lúc này mới để ý.


- Em của chị thật là đáng khâm phục!


- Không làm để cho tôi bị xử nữa à?


- Em nói gì vậy?


- Có gì đâu!!!


- Huh?


Rin nhìn Len một hồi lâu khiến cậu ấy hơi bị khớp. Khẽ chồm người đến phía trước, Rin tặng đứa em mình một nụ hôn trên má. Aw… Đáng yêu quá đi!!!


- Coi như cảm ơn em ha! – Rin mỉm cười.


- Chị… Chị Rin ngốc! – Len tự nhiên đỏ mặt lên, trông buồn cười làm sao đấy.


- Sao chứ?


À còn cái nụ hôn ấy, Rin luôn nói đó là nụ hôn của tình cảm gia đình thôi. Em giúp đỡ chị thì ít ra cũng được thưởng một chút. Nhưng mà… đôi khi tôi tự hỏi nó còn hơn thế không? Có Chúa mới biết hai anh em đó nghĩ gì về nhau…


- Ohayo!!!


Ah! Có vẻ như các bạn cũng đang từ từ vào lớp rồi! Tiết học thứ nhất chuẩn bị bắt đầu! Nói thật với các bạn, các tiết học hôm nay của lớp tôi sẽ khá là chán, nên chúng ta tua nhanh đến giờ tan học luôn nha!


oOo


- Tạm biệt Rin-chan! Len-kun! Lát gặp lại ở tiệm bánh nha! – Tôi vãy tay chào họ khi đứng trước cổng trường cùng Tomoyo.


- Uh! Lát gặp! – Hai chị em mỉm cười và cầm tay nhau về nhau.


Ánh hoàng hôn đang nhẹ nhàng buông xuống, đổ bóng cho 2 chị em Kagamine. Trông họ thật là đẹp đôi nhỉ, tay trong tay với nhau và bóng của họ như hòa quyện vào nhau. Ước chi tôi được như thế…


Còn về chuyện tình cảm của tôi ấy hả? Thật ra, từ trước giờ, tôi và Tomoyo luôn được gọi là cặp F.A. của lớp. Trai theo cũng tươm tướp mà không ai có thể làm trái tim chúng tôi xao xuyến, dù chỉ một ít. Thằng nào cũng như nhau, không thư thì cũng thiệp, không hoa thì cũng socola. Nói thật chứ, tôi muốn sởn gai óc với mấy cái thứ đó, nó quá ướt át với tôi…


---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------


Lời t/g: M.n thông cảm cho snow, hk hiểu sao chap 2 này nó dài wa', viết hoài chưa xong nữau. Nên bây h` mizư post phần 1 trước, còn phần 2 thì nhanh lắm thì trưa nay, trễ nhất là chiều nay . Lạy trời, làm ơn cho con xong chap 2 này nhanh ạ!!!   

Tài sản của phanthiha_ht




[Thành viên] - Rink_COD
Member GAF
Member GAF
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 03/07/1999
Age Age : 17
Join date Join date : 15/06/2013
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : dùng độc
Status Status : Tôi ko phải 1, nhưng tôi là duy nhất
#2

Bài gửiTiêu đề: Re: [CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3) -Sat Jun 15, 2013 10:38 pm
Xem lý lịch thành viên

không ngờ Snow cũng phát tán fic này lên đây . Hóng chap kế nhé Snow_chan

Tài sản của Rink_COD




[Thành viên] - Bori Lucifenalix
Member GAF
Member GAF
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 01/04/1999
Age Age : 17
Join date Join date : 20/08/2012
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : thông thái
Status Status : bản tính chong xáng ngây thơ của Bo đã tàn héo theo thời gian =))
Medal Medal :
#3

Bài gửiTiêu đề: Re: [CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3) -Sun Jun 16, 2013 7:41 pm
Xem lý lịch thành viên

ừm, tớ có chút ít nhận xét

3 dòng cuối fic, tớ có linh cảm là Tomoyo-chan đang kể chuyện chứ k phải Sakura, vì tính tình Sakura trong CSS rất là trẻ con, gặp cái gì đẹp, cái gì ngon cũng thích nên... hơi lạ khi thấy Sakura nói hoa và socola ướt át *nhún vai*

Chữ kí của Bori Lucifenalix





Tài sản của Bori Lucifenalix

Tài sản
Tài sản:




[Thành viên] - Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Lý Phong Chi Ẩn
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 13/10/1999
Age Age : 17
Join date Join date : 26/07/2012
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : nguyền rủa
Status Status : Every time, everyday, everything... Believe, even if time can't be stopped... If it's fate, we'll always meet, right? If it's fate, we'll meet each other, right?
Bạn đời GAF Bạn đời GAF : Dao Dao :v
Huy Chương Huy Chương :
Medal Medal :
Huy hiệu Huy hiệu :

#4

Bài gửiTiêu đề: Re: [CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3) -Mon Jun 17, 2013 5:16 pm
Xem lý lịch thành viên http://chickenfarm-gaf.forumvi.com/

vote cho Bo nhận xét ah ~~~ :">
like cho t/g

Chữ kí của Lý Phong Chi Ẩn








Spoiler:
 


Tài sản của Lý Phong Chi Ẩn

Tài sản
Tài sản:




[Thành viên] - Tiểu Du
Amore mio ~~ <3
Amore mio ~~
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 26/10/1996
Age Age : 20
Join date Join date : 14/08/2012
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : trọng lực
Status Status : Lúc nào cũng chỉ biết có vậy
Bạn đời GAF Bạn đời GAF : Đan
Medal Medal :
Huy hiệu Huy hiệu :

#5

Bài gửiTiêu đề: Re: [CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3) -Tue Jun 18, 2013 9:09 am
Xem lý lịch thành viên http://c8s-u.forumvi.com

Bạn tác giả chú ý giúp tớ nhé, yêu cầu bạn post các chap tiếp của fic này ở đúng topic này.
Lần trước tớ đã phải move bài của bạn lập thành 1 topic riêng, xin đừng nhầm lẫn mà đem fic của mình đi up ở phần reply của các fic khác.

Chữ kí của Tiểu Du













Tài sản của Tiểu Du

Tài sản
Tài sản:




[Thành viên] - kagaminerinkagaminelen
Member GAF
Member GAF
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 28/06/2001
Age Age : 15
Join date Join date : 07/06/2013
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : điều khiển, thay đổi giữa sự sống và cái chết
Status Status : lạnh lùng, vô cảm, vô tâm
#6

Bài gửiTiêu đề: Re: [CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3) -Wed Jun 19, 2013 4:53 pm
Xem lý lịch thành viên

hay đấy, hơi bùn cừi

Tài sản của kagaminerinkagaminelen




[Thành viên] - phanthiha_ht
Member GAF
Member GAF
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 03/08/2000
Age Age : 16
Join date Join date : 13/06/2013
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : chủ nhân Bán nguyệt Kiếm sử dụng sức mạnh Ánh Trăng
Status Status : 2 nguyên tắc để hạnh phúc: Tập tha thứ Bớt lo lắng Sống đơn giản Cho đi nhiều hơn Đừng trông đợi quá nhiều
Bạn đời GAF Bạn đời GAF : haizz F.A
#7

Bài gửiTiêu đề: Re: [CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3) -Thu Jul 11, 2013 8:10 pm
Xem lý lịch thành viên

[CCS + Voc] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2)



Chap 2.2: Gặp mặt

(Sakura's POV) 

- Tụi mình về rồi này! – Tôi nói lớn khi vào nhà.

- Sakura!!! – Kero tự nhiên bay thẳng vào mặt tôi khiến tôi té ngửa.

- Mồ!!! Cái gì vậy Kero-chan? Làm người ta sợ chết đi được! Đói bụng hay sao? Tụi mình đã làm sẵn bữa trưa cho cậu rồi mà!

- Không phải!!! Mà là… cậu có cảm thấy có linh khí của những người có sức mạnh khá lớn quanh đây không?

- Linh khí của những người có sức mạnh khá lớn?

- Uh…

- Để xem!

Tôi nhắm mắt lại, mọi thứ xung quanh tôi ngày càng mờ đi, để lại một mình tôi trong không gian tối đen. Tôi cảm thấy, cảm thấy…

- Có gì đâu!

Tôi tỉnh bơ nói khiến Kero té nhào xuống đất…

- Trời ơi là trời! Bị ma nhập hay sao vậy Sakura? Nó hiện hữu trước mặt mà không cảm thấy là sao?

- Mình đâu có thấy cái gì đâu! Vả lại… - Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ treo lủng lẳng trên tường, nó đang chỉ 5h, 1 tiếng nữa thôi tôi sẽ đi làm việc – Mình sắp đi làm nữa! Để mình làm đồ ăn, làm bài một chút, dọn dẹp nữa! Haizzz…

- Bộ Sakura-chan quên mình rồi sao? – Tomoyo đặt tay lên vai tôi – Còn mình mà! Tụi mình làm chung sẽ nhanh hơn đấy! Vả lại bạn khỏi lo đống bài tập, ngày mai là thứ Bảy! Tụi mình được nghỉ mà!

- Đúng rồi nhỉ? Xin lỗi bạn, Tomoyo-chan! Mình lên tắm trước nhé!

- Uh… Để mình làm bữa tối cho Kero-chan cho!

Tôi mỉm cười cảm kích. Tomoyo thật là tốt. Đắm mình trong dòng nước lạnh, tôi cảm thấy thật là sảng khoái. Học từ sáng đến giờ khiến đầu óc tôi quá mệt mỏi…

oOo

15 phút sau…

- Sakura… Có thật sự cậu không cảm thấy gì sao? – Kero ngồi trên bàn học tôi, mặt cậu ấy sao thấy lạ lạ - Sức mạnh đó…

- Nói thật, mình không thấy gì hết đó!

Trong khi tôi đang nghĩ ngợi, hộc bàn tôi sáng lên. Eh? Chuyện gì vậy? Mở hộ tủ ra, đó là nơi tôi để bộ bài Clow.

- Kero-chan??? Kero-chan!!!

Tôi nhìn khắp nơi mà không thấy cậu ấy đâu cả. Quyển sách Clow ấy sáng lên làm tôi quá nhức mắt, phải nhắm lại. Huh? Quyển sách Clow từ màu đỏ ấy đã chuyển mình thành Quyển sách Sakura??? Với hình ngôi sao màu vàng có cánh phía trước cùng biểu tượng mặt trời làm tôi không thể nào không ngỡ ngàng. Hình như có ai đó đang bước tới tôi…

- Ngài Clow Reed?

- Chào con Sakura! – Ngài mỉm cười với tôi – Có vẻ như đã đến lúc rồi đấy!

- Hoe?

- Chốc nữa thôi! Cuộc đời của con sẽ không còn được êm đẹp nữa đâu! Sẽ có 2 người xâm nhập vào cuộc sống của con, có thể sẽ quấy rối một chút. Nhưng với con thì chắc chắn “mọi chuyện sẽ ổn thôi”.

- Ý Ngài là sao?

- Rồi con sẽ hiểu. Và kể từ nay, con sẽ mang trong mình một sức mạnh mới, không phải do ta tạo ra, mà do chính con làm nên. Không phụ thuộc vào mặt trời, không phụ thuộc vào mặt trăng, mà dựa vào chính sức mình để tỏa sáng, đó chính là những vì sao. Và con nên nhớ, 2 người họ sẽ có sức mạnh hơn cả thẻ bài Clow, muốn đánh bại con hãy dùng chính sức mạnh của mình nhé!

- Đánh bại họ? Sức mạnh của con?

- Mọi chuyện rồi sẽ được phơi bày. Hãy cố gắng lên nhé, Sakura-chan!!! Mọi chuyện nhất định sẽ ổn thôi!

Ngài Clow đang từ từ biến mất vào không gian, mọi cảnh vật xung quanh tôi như được kéo lại, đưa tôi quay lại thực tại.

- Sakura? Sakura? – Kero lay tôi.

- Kero-chan? Hồi nãy mình đã gặp ngài Clow và rồi…

Tôi nhìn xuống quyển sách Clow, không phải, quyển sách Sakura ấy, Kero cũng bỡ ngỡ không kém. Cậu ấy nhìn một hồi…

- Ngài ấy đã nói gì với bạn vậy?

Tôi đã thuật lại hết chuyện hồi nãy cho Kero. Cậu ấy hôm nay sao sao ấy, không có hoạt bát như thường ngày. Mồ!!! Mệt thật!!!

- Sakura-chan…??? – Tomoyo đẩy cửa phòng tôi.

- Ah! Tomoyo-chan!!! – Tôi quay lại với quyển sách trên tay khiến Tomoyo chớp mắt liên tục, rồi bỗng nhiên mắt sáng lên, nắm lấy tay tôi.

- Sakura-chan!!! Bạn làm sao mà có thể làm quyển sách ấy thành của bạn vậy? Hay quá à!!! Mà nếu quyển sách đổi thì sau này các thẻ bài Clow cũng sẽ thành thẻ bài Sakura, khi đó mình có thể quay lại sự nghiệp thiết kế và quay phim nữa rồi!

- T…Tomoyo-chan – Tôi chịu thua Tomoyo rồi, lâu lắm rồi mới thấy bạn ấy làm dáng vẻ đó lại.

- Thôi tạm thời gác lại chuyện đó! Bây giờ mình đi tắm rửa chút! Sakura-chan với Kero-chan làm việc nhà chút đi! Mình tắm xong chúng ta sẽ ăn tối rồi đi làm ha!

- Ok!!!

oOo

Một chiếc áo sơmi màu đỏ ngắn tay cùng bảng tên, một chiếc váy đen ngắn viền đỏ rất hợp với chiếc nón đen như búp măng non. Đó là cách ăn mặc của những người phục vụ ở quán bánh “Teddy”…

- Được rồi! Làm cho xong để còn được về nhà ngủ nữa! – Tôi nắm chặt tay quyết tâm.

- Sakura-chan có vẻ hăng hái nhỉ? Chả bù như Len-kun! – Rin nói, liếc lấy đứa em của mình.

- Sakura-chan như thế vì đâu có dọn dẹp lớp giống em hôm nay! Hết sáng sớm bắt chạy giât khăn, trưa trưa lại bắt chen mua đồ ăn giùm, chiều thì bắt ở lại dọn dẹp. Sakura-chan nghĩ xem, mình có tội nghiệp không? – Len đưa ra cái giọng nghe mà ngọt xớt.

- Đúng là tội nghiệp thật! Rin-chan kì thật! Bắt em mình làm việc mệt muốn chết! – Tomoyo chen vào.

- Đời làm em thì chịu cảnh khổ đi chứ! – Rin nhún vai, Len thở dài. Mới tan học còn tay trong tay với nhau, vậy mà bây giờ lại chơi trò này nữa rồi - À phải rồi! Hồi nãy thợ làm bánh có cho nhóm tụi mình một ít bánh quy nè! Mới ra lò đấy! Họ nói là tụi mình mới học về, sợ đói nên đưa cho đấy!

- Vậy à? – Tôi lấy bịch bánh. Trông cũng ngon nhưng mà tôi không ăn bây giờ đâu, đến lúc làm việc rồi.

Mở hộc tủ của mình và để bịch bánh vào tủ, tôi khóa lại. Đi theo nhóm bạn…

- Măm… măm…

Eh? Cái tiếng đó, sao mà nghe giống của Kero thế? Tôi quay lại và mở hộc tủ của tôi. Bất ngờ…

- KERO-CHAN!!!

- Kero-chan? Bạn đang nói ai vậy Sakura-chan? – Rin quay mặt lại hỏi tôi.

- Eh… Không! Không có ai hết! Ahaha…

- Sakura-chan bị gì vậy ta?

Rin và Len nhún vai rồi bỏ đi. Phù! May quá! Tomoyo lại nhìn vào hộc tủ tôi rồi bật cười…

- Kero-chan? Cậu làm gì ở đây vậy? Không phải bây giờ cậu đang ở nhà sao?

- Thường ngày thì mình ở nhà nhưng hôm nay… măm… - Kero vừa nói vừa ăn lấy miếng bánh – Mình muốn đi theo để kiểm tra vài thứ!

- Kiểm tra gì chứ? – Tôi chớp mắt.

- Linh khí mà hồi nãy mình nói. Với lại, kiểm tra tiệm bánh Sakura làm ngon cỡ nào!

- Trời ơi! Kero-chan! Các thợ làm bánh làm cho tụi mình, cậu ăn hết thì mình lấy gì mình ăn?

- Cái đó thì mình không biết! Thôi! Làm việc đi! Không thôi quản lí mắng đấy! Chào! – Kero nói một hơi rồi chui vào cái túi của tôi ngủ khò khò.

Trời ơi! Ngủ thì đừng có mà ngáy chứ! Mọi người xung quanh biết là chết bây giờ! Thật tình…

oOo

- Sakura-chan! – Anh quản lí gọi tôi – Em mang phần này lên cho bàn số 32 ở lầu 2 nha!

- Vâng ạ!

Tôi nhanh nhảu cầm lấy khay và mang lên. Tự hỏi, thường thì người ta mua chỉ 2-3 món thôi chứ. Sao mà ở đây gần 5-6 món, nặng chết, gặp phải leo cầu thang nữa! Thử ngày nào cũng làm vậy coi, thế nào tôi cũng giảm cân không ít cũng nhiều…

- Sakura-chan…

- Ah! Konichiwa, Yukito-san!!! –Từ mệt mỏi mà sang hí hửng, không ai khác ngoài tôi đối với anh Yukito.

- Chào em, Sakura-chan!!! Em làm việc ở đây à?

- Ah… Vâng ạ!

- Em giỏi thật! Vừa học, vừa làm chắc là khó lắm nhỉ?

- Dạ không có gì hết! Em khỏe lắm cơ!

- Ah! Phần ăn của anh, cảm ơn em đã mang lên cho anh nha! – Anh Yukito nhìn xuống tay tôi.

- Của anh? – Bàn anh Yukito đánh số 32. Ôi! Đây là thật hay mơ đây? Hôm nay thật là may mắn – Ah! Xin lỗi anh, tại em không để ý! Chúc anh ăn ngon miệng!

- Em làm việc tốt nha, Sakura-chan! Hay là anh ở đây đến khi em làm xong rồi chúng ta về chung nha!

- Có phiền anh không, Yukito-san?

- Không sao! Hẹn gặp em sau nha!

- Vâng ạ!

Ơ… Tôi cảm thấy có một sức mạnh nào đó gần đây. Mạnh hơn cả thẻ bài Clow và ngài Clow nữa. Lại gần cửa sổ, nhắm mắt lại và cảm nhận, nó đang ở đâu đó gần đền Tsukimine. Vậy là Kero nói đúng, sau khi làm việc xong, tôi sẽ xem thử… Lúc đó, tôi có thể gần anh Yukito thêm chút nữa…

Mà này, tôi không thích anh Yukito đâu nha! Đúng là lúc đầu tôi có chút “say nắng” với anh ấy, nhưng mà sau nhiều chuyện, tôi nhận ra đó chỉ là tình cảm anh em mà thôi. Nhưng không sao, được anh ấy quan tâm là vui rồi, coi như đây là người anh thứ hai của tôi, sau anh Touya đi!

oOo

Hết chạy lên lầu 1, lại chạy xuống tầng trệt lấy thức ăn, dọn dẹp bàn ở tầng 2 thì xuống giúp đỡ dưới bếp. Đó là công việc của tôi, tuy vất vả nhưng khá là vui. Bởi nơi đây luôn nhộn nhịp, có bạn bè xung quanh tôi, được mọi người khen làm bánh ngon rồi phục vụ tốt nữa. Bao nhiêu cực nhọc của tôi như bay luôn…

- Cuối cùng cũng xong! – Tôi thở phào, mặc lại bộ đồ của mình.

- Sakura-chan hôm nay hí hửng quá! Khác với mọi khi nhỉ? – Rin nói nhỏ với Tomyo.

- Ah! Bởi vì có anh Yukito-san nên bạn ấy mới như vậy thôi!

- Tạm biệt Rin-chan! Len-kun! Mình về trước đây!

Tôi kéo lấy tay Tomoyo và vụt chạy ra khỏi quán, để lại 2 chị em Kagamine hơi bị cứng họng. Anh Yukito! Em tới đây!

- Xin lỗi phải để anh chờ lâu! – Tôi nói.

- Không sao! Chắc là mệt lắm phải không? Sakura-chan? Tomoyo-chan? – Anh Yukito mỉm cười – Còn Kero-chan thì ngủ nãy giờ, phải không?

- Ai nói tôi ngủ chứ! Tôi phải thức để canh trộm đấy! Không để bất kì đứa nào đụng vào đồ của Sakura hết! – Kero chui từ túi tôi ra.

À, quên chưa nói. Sau khi làm Thủ lĩnh thẻ bài, anh Yukito cũng đã biết được thân phận của anh, anh biết anh chỉ là hình dạng ngụy trang nhưng anh không mặc cảm, vẫn vui vẻ như thường. Đấy là điểm làm tôi thích anh đấy. Và sau đấy, Kero cũng đã thường xuyên xuất hiện trước mặt anh Yukito, không còn đội lốt thú nhồi bông nữa. Ít ra cậu ta cũng được tự do, bù lại  cậu ấy vẫn phải làm gấu bông của tôi trước mặt Rin, Len và anh Touya…

- Yukito! – Kero nói – Cho tôi gặp Yue được không?

- Được! Nhưng không phải ở đây! Đến đền Tsukimine rồi hãy tính! – Anh Yukito nói, nhìn sang tôi và Tomoyo – Đi nào, Sakura-chan, Tomoyo-chan!

Đền Tsukimine… Phải rồi! Xém nữa quên mất! Tôi đã nói là đến đó để kiểm tra vài thứ, vậy mà mãi đòi gặp anh Yukito nên quên béng luôn.

Bây giờ cũng đã khuya nên con đường ở đền Tsukimine trở nên vắng lặng hẳn đi. Anh Yukito lúc nãy đã biến mình thành Yue, Kero từ con thú nhồi bông cũng quay lại dạng thật cùa cậu ấy…

- Yue-san! Anh có cảm thấy… - Tôi nói.

- Sức mạnh nào đó ở đây? Có! – Yue điềm tĩnh trả lời.

- Chẳng… chẳng lẽ là m..m…ma?

- Không bao giờ đâu Sakura! – Kero lại gần tôi – Ma không bao giờ mang sức mạnh như thế! Thêm vào đó, cái sức mạnh này, lâu lắm rồi tôi với Yue mới cảm nhận lại được!

- Hoe?

- Nhưng để chắc ăn, ta vào xem thử! – Yue nói.

Yue và Kero vào trước, tôi nắm lấy tay của Tomoyo sợ sệt bước vào. Mọi thứ tối đen như mực, cũng may ánh trăng phần nào cũng soi sáng con đường cho chúng tôi đi.

Ở gốc cây anh đào. Tôi bước đến, như có một sự níu kéo, Kero và Yue không tiến nữa, để lại mình tôi.

Ơ… Đó là…

oOo

(Syaoran’s POV)

Sao đau đầu thế nhỉ? Điều tôi còn nhớ là ai đó đã gạt chân tôi khiến tôi té nhào xuống vách núi. Nếu bị té từ độ cao đó, thì tôi phải lên gặp Chúa trời rồi chứ, sao có thể nằm suy nghĩ như thế này được.

- Này! Anh kia! Dậy coi! Làm gì mà nằm ở đây vậy!

Trời ơi! Cho người ta ngủ chút đi chứ! Làm gì mà đánh thức người ta vậy? Mà sao… cái giọng ấy nghe dịu dàng mà ấm áp đến thế, dù hơi cộc lốc. Tôi chưa bao giờ nghe giọng nói này ở Vương quốc tôi cả, phải tìm hiểu mới được!

Cố gắng mở đôi mắt nặng trịch của mình, thứ đập vào mắt tôi là ánh trăng tròn đang rọi xuống thân hình của 1 cô gái. Mái tóc màu hạt dẻ ấy cùng đôi mắt xanh lục kia tựa như hồ nước trông thật đáng yêu…

Khoan đã! Tôi đang nghĩ gì vậy? Tỉnh lại mau!

- Cô là ai?

- May quá! Anh tỉnh rồi! – Cô ấy nói.

- Tôi tỉnh thì mắc mớ gì đến cô? Làm cô giàu có chắc?

- Này, anh kia! Coi lại cách ăn nói của mình đi đấy!

- Sao? Tôi nói đúng chứ gì? Thứ như cô thì nói gì nữa? Nhìn cách ăn mặc hở hang, thiếu thốn là đủ biết rồi!

- Anh nói cái gì mà hở hang?

Không phải chắc. Áo thì tay ngắn củn, mới qua eo đã hết, chẳng kín đáo gì cả. Váy thì mới tới đầu gối. Nhưng tôi không phủ nhận rằng cô ấy đẹp, đúng là đẹp, mà với cách ăn mặc đó thì hơi lạ so với tôi...

- Cái kiểu này hở hang á? Này nhé! Đây là bộ kín đáo đấy! Anh nên xem lại cách ăn mặc của anh thì hơn! Thời tiết nóng nực như vậy mà mặc 2-3 lớp áo, không biết đổ mồ hôi à?

- Này! Tôi là Hoàng tử Vương quốc Li đấy! Không ai có quyền lên mặt tôi cả!

- Vương quốc Li? Anh bị khùng à? Tỉnh lại đi! Đây là Thành phố Tomoeda, Nhật Bản. Muốn biết năm luôn không, 2013, qua cái thờ cai trị vương quốc lâu rồi, thưa Hoàng tử kính yêu của tôi! – Cô ấy nói, nhấn mạnh câu nói cuối.

- Cái gì? Thành phố? Năm 2013?

Tôi ngỡ ngàng. Vương quốc Li đâu rồi? Xung quanh tôi toàn là những biệt thự cao tầng, đèn đóm khắp nơi. Mèn ơi! Chuyện gì xảy ra với tôi vậy?

- Anh từ thiên đường rơi xuống hay sao vậy? Để tôi giúp anh! – Cô ấy đưa tay ra trước mặt tôi. Làm như tôi dễ dụ lắm chắc.

- Không cần! – Tôi gạt tay cô ấy.

- Anh biết anh bướng bỉnh lắm không!

- Cô biết cô khó chịu lắm không!

- Kệ tôi! Tôi quan tâm một chút, không được à? Đừng có mà làm phách!

- Cô nói gì???

Chưa ai, phải nói chưa ai từng nói cái giọng ấy với tôi. Cơn thịnh nộ của tôi ngày càng tăng cao! Cô muốn gặp Thần Chết rồi phải không? Được thôi, cô sẽ cho cô toại nguyện…

Nghĩ là làm, tôi lại tạo ra một cơn lốc xoáy nước. Phải miêu tả sao đây ta, khuôn mặt cô ấy đầy sự ngỡ ngàng luôn đấy…

- Sao… sao anh có thể làm như thế?

- Ngoan ngoãn nghe lởi tôi thì tôi sẽ xem xét lại cho cô! Còn không thì đừng có trách…

- Đây không phải là thế giới của anh!

- Ngoan cố nhỉ? Được thôi!

Tôi chĩa thẳng cơn lốc vào cô ấy khiến cô ấy bị bao bọc trong lốc xoáy nước. Có vẻ như cô ấy hơi khó chịu nhỉ?

- Sao? Nghe lời chưa?

Cô ấy vẫn im lặng và chịu ngập trong nước. Tôi phải công nhận cô ấy có gan đấy. Sắp chết đến nơi mà vẫn không chịu khuất phục. Nếu sau này cô ta còn sống, nhất định tôi phải tìm hiểu mới được. Mà cô ta còn sống cũng lạ, sau vài giây nữa thôi là vĩnh biệt cuộc đời rồi…

- SAKURA!!!

Một ngọn lửa phóng vào cơn lốc của tôi khiến nó biến mất và cô ta ngã xuống, ho sặc sụa. Takashi ư? Không phải? Tôi biết giọng này! Quay mặt lại hướng phóng,…

- Keroberos! Yue!

- Thằng nhãi ranh!!! – Keroberos chửi tôi.

- Lâu rồi không gặp Hoàng tử đấy! – Yue điềm tĩnh nói.

- Các ngươi làm gì ở đây? Không phải các ngươi đã chết hay đang kè kè pháp sư Clow sao?

- Ngài vẫn tính khí ấy nhỉ? Nhưng mà… - Yue lại gần.

- Clow đã mất từ lâu rồi, và Sakura hiện đang là chủ nhân bộ bài Clow! – Keroberos nói.

- Ha! Con bé ấy mà là Chủ nhân thẻ bài à? Các ngươi đùa chắc?

- Sao chúng tôi lại phải đùa ngài chứ?

- Thú vị đấy! – Tôi khẽ cười – Nếu là chủ nhân thẻ Clow thì chắc phép thuật cũng mạnh đấy!

- Ngươi định làm gì đấy? – Keroberos hỏi lớn khi tôi đang tiến lại gần con bé lúc nãy.

- Biết rồi còn hỏi!

- Tên kia! Ta không cho phép ngươi đụng vào Sakura! Muốn thế, ngươi phải qua xác ta với Yue trước đã!

Tôi cười khẩy. Làm như ta đây hay lắm. Búng tay một cái, hai quả bóng nước dựng lên và bao phủ lấy Yue và Keroberos. Tuy không có nước nhưng đủ để giam chúng cho tôi chiến đấu một chút.

- Tên kia! – Tôi chĩa tay vào cô ta – Hãy dùng hết bộ bài Clow ngươi có được để đánh ta!

- Tại sao chứ? – Cô ta đứng dậy nhìn tôi, hơi thở gấp gáp.

- Tại sao ư? Đơn giản, Yue và Keroberos đang bị giam trong quả bóng nước kìa, nếu ngươi không đấu coi như họ sẽ chết ngạt vì nước đấy!

- Vậy nếu tôi thắng anh, anh sẽ tha cho họ phải không? – Cô ấy nhìn bọn linh thú một hồi lâu mới nói được câu ấy.

- Đúng! Nhưng nếu cô thua! Cô sẽ là của tôi và làm theo mọi điều tôi nói! Sao?

- Được!!! Bắt đầu đi! Tên ngạo mạn!

------------------------------------------------------------------------------------------------

Lời t/g: Sắp có chuyện hay để xem rồi. Một trận đánh quyết liệt nhở? Nhưng maz... Snow hk chắc khi nào sẽ có chap 3

Tài sản của phanthiha_ht




[Thành viên] - phanthiha_ht
Member GAF
Member GAF
Giới tính Giới tính : Nữ
Birthday Birthday : 03/08/2000
Age Age : 16
Join date Join date : 13/06/2013
Alice (năng lực) Alice (năng lực) : chủ nhân Bán nguyệt Kiếm sử dụng sức mạnh Ánh Trăng
Status Status : 2 nguyên tắc để hạnh phúc: Tập tha thứ Bớt lo lắng Sống đơn giản Cho đi nhiều hơn Đừng trông đợi quá nhiều
Bạn đời GAF Bạn đời GAF : haizz F.A
#8

Bài gửiTiêu đề: Re: [CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3) -Thu Jul 11, 2013 9:23 pm
Xem lý lịch thành viên

[CCS + Voc] Hành trình vượt thời gian (Chap 3)


Chap 3: Trận chiến



(Sakura’s POV)

Đúng là đồ kiêu ngạo! Tôi chỉ muốn giúp đỡ tên ấy, vậy mà lại coi tôi như kẻ hầu hạ của hắn. Hắn nghĩ hắn là ai chứ! Làm Hoàng tử thì làm phách chắc? Đây không phải thế giới của hắn, không phải nơi hắn trị vì, nên tôi không, và không bao giờ nghe lời hắn…

Khi hắn ta tạo ra cơn lốc xoáy nước, tôi ngỡ ngàng. Sức mạnh đó, tôi đã thấy trong mơ, và tôi càng bất ngờ khi hắn trông giống hệt người tôi thấy trong mơ. Dù vậy, tôi vẫn không có gì phải gọi là gục đầu trước hắn. Đừng tưởng có sức mạnh là làm gì cũng được!

Khi cơn lốc ấy quấn lấy tôi, và làm tôi ngập trong nước, nếu như mọi người, ai cũng sẽ vùng vẫy để tìm cách thoát hay là cầu xin hắn tha tội. Xía! Bọn đó thật vô dụng! Tôi vẫn giữ khư khư nhận định ấy! Nhất định tôi không bao giờ đầu hàng trước hắn!

May mắn cho tôi! Tôi là một trong những người có thể lấy hơi khá lâu dưới nước, cộng thêm cái vẻ mặt diễn viên đang bị khó chịu là hắn thả tôi liền. Thật là dễ dàng! Tuy vậy, tôi vẫn cảm thấy khó chịu vì trong miệng mình đang đầy nước với nước…

- Tên kia! – Hắn chĩa tay vào tôi – Hãy dùng hết bộ bài Clow ngươi có được để đánh ta!

- Tại sao chứ? – Tôi đứng dậy nhìn, hơi thở gấp gáp.

- Tại sao ư? Đơn giản, Yue và Keroberos đang bị giam trong quả bóng nước kìa, nếu ngươi không đấu coi như họ sẽ chết ngạt vì nước đấy!

- Vậy nếu tôi thắng anh, anh sẽ tha cho họ phải không? – Nói thật, tôi không muốn vì tôi mà mọi người phải chịu đau khổ.

- Đúng! Nhưng nếu cô thua! Cô sẽ là của tôi và làm theo mọi điều tôi nói! Sao?

- Được!!! Bắt đầu đi! Tên ngạo mạn!

Lấy chiếc chìa khóa từ cổ ra. Đã lâu lắm rồi tôi không sử dụng lại nó, lần cuối cùng tôi dùng là Cuộc phán quyết cuối cùng của Yue, cây quyền trượng mỏ chim của tôi lúc ấy cũng biến đổi thành cây quyền trượng Ngôi Sao…

- Hỡi chiếc chìa khóa ẩn chứa sức mạnh của Bóng tối! Hãy hiện nguyên hình trước mặt ta! Theo hiệp ước của ta, Sakura ra lệnh! RELEASE!!!

Hoe? Sao kì vậy? Sao chiếc chìa khóa của tôi không giải trừ phong ấn chứ? Hừ! Thử lại xem!

- Theo hiệp ước của ta, Sakura ra lệnh! RELEASE!!!... RELEASE!!!... RELEASE!!!

Làm ơn! Xin đấy! Hãy giải trừ phong ấn đi mà! Tại sao chứ? Tại sao tôi không thể biến đổi chứ?

- Chậm chạp quá đấy cưng! – Hắn ta nói – Hay vậy đi! Để tôi cho Yue và Keroberos ngập trong nước đi! Chắc lúc đó chiếc chìa khóa của cô sẽ xuất hiện đấy!

- Ngươi không dám…

- Dám sao không! Coi nè! Ngập nước!!!

Ngay khi hắn vừa mới nói, hai quả cầu chứa Yue và Kero ngập đầy nước. Ôi không! Nếu tôi không làm nhanh! Họ sẽ… Họ sẽ… Không! Không được! Nhất định, nhất định tôi sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra!

Không hiểu sao, bỗng nhiên xung quanh tôi xuất hiện một vòng phép thuật rất lạ. Một ngôi sao thật lớn xuất hiện ở giữa vòng tròn, kế bên là Mặt trăng và Mặt trời. Nhưng bây giờ không phải lúc để quan tâm chuyện đấy…

“Và kể từ nay, con sẽ mang trong mình một sức mạnh mới, không phải do ta tạo ra, mà do chính con làm nên. Không phụ thuộc vào mặt trời, không phụ thuộc vào mặt trăng, mà dựa vào chính sức mình để tỏa sáng, đó chính là những vì sao”

Sức mạnh… vì sao??? Được rồi! Thử xem!!!

- Hỡi chiếc chìa khóa ẩn chứa sức mạnh của Vì sao! Hãy hiện nguyên hình trước mặt ta! Theo hiệp ước của ta, Sakura ra lệnh! RELEASE!!!

Tuyệt thật! Cuối cùng cũng được! Cây quyền trượng dấu yêu của tôi đã xuất hiện! Trước nhất, tôi phải giải thoát cho Kreo và Yue cái đã…

- The Sword!!! – Tôi tung thẻ bài lên nhưng…

Nhưng sao thẻ bài không thực hiện? Cây quyền trượng thì biến đổi rồi, còn thẻ bài sao không thẻ sử dụng?

- Chừng nào mới đấu vậy? Sao mà lâu thế? – Hắn càm ràm. Ôi, im miệng ngươi lại đi! Kiêu ngạo thấy mà ghét!

- Làm sao… Sao đây? – Tôi quay lại nhìn quả cầu ngập nước – Sao mà mình có thể cứu mọi người bây giờ?

Eh? Nếu tôi không lầm, quyền trượng mới, lời giải trừ phong ấn cũng mới, có khi nào thẻ bài cũng…? Tôi đưa thẻ bài lên bầu trời…

- Hỡi lá bài được tạo bởi Clow, hãy rời bỏ hình dạng cũ và tái sinh! Dưới tên của chủ nhân mới: Sakura!!!

Thẻ bài Clow bỗng nhiên rực sáng, và trong phút ngỡ ngàng ấy, thẻ bài Clow đã biến đổi thành thẻ bài… Sakura?

- The Sword!!! Hãy cắt đứt quả cầu ấy cho ta!

Ngay lập tức, The Sword bao phủ lấy quyền trượng của tôi, làm cây quyền trượng ấy trở thành 1 thanh kiếm sắc bén.

- HYAAA!!!

Tuy tôi đứng xa Kero và Yue, đường cắt của thanh kiếm như được chia đôi và kéo dài đến họ, khiến quả cầu vỡ đi và nước cứ thế mà tuôn ra…

- Ah! Kero-chan! Yue-san! – Tôi mừng rỡ chạy lại – Mọi người không sao rồi!

- Khụ… khụ… Cậu hay lắm! Sakura! Sức mạnh mới ấy! – Kero vừa ho mà vừa nói, Yue cũng vậy.

- Khoan! Chốc nữa rồi nói! Bây giờ mình còn 1 tên ngạo mạn cần giải quyết! Kero-chan và Yue-san ở lại trông chừng Tomoyo-chan giùm mình!

- Được! – Kero gật đầu, tôi mỉm cười chạy đi – Mà… Tomoyo đâu rồi???

- Sao… sao cô có thể phá vỡ Quả cầu nước chứ? – Hắn ta có vẻ sững sốt – Chưa ai… chưa ai từng phá được nó cả!

- Vậy tôi mạnh hơn anh là cái chắc rồi! – Tôi dõng dạc nói – Nào! Chiến đấu đi! Đó là điều mà anh mong ước mà…

Hắn ta cười khẩy. Một nụ cười chả tốt đẹp tí nào nếu xét về mọi mặt.

- Tia băng giá!!!

Hắn hét lên và chỉ ngón tay hắn vào thẳng mặt tôi, một tia nước mạnh phun ra nhắm thẳng vào tôi. Cúi xuống, may mắn quá, tránh kịp rồi. Nhìn theo đường tia phóng, khi nó vừa chạm gốc cây đằng kia, gốc cây ấy đóng băng nhanh như cắt. À… đó là lý do tại sao hắn gọi là “Tia băng giá”.

Hắn có nhắm bao nhiêu đi chăng nữa cũng không bao giờ trúng tôi. Tất cả nhờ vào bài tập cổ động viên năm cấp II, phần nào giúp tôi nhào lộn, né và tránh các tia băng giá ấy.

- Chết tiệt! Sóng thần!!!

Ngay khi hắn vừa nói, xung quanh tôi bỗng nhiên xuất hiện nước và nước. Ngày càng nhấn chìm tôi trong ấy, nước như tạo thành 1 chiếc hộp, dâng cao và dâng cao. Được thôi!

- Hỡi lá bài được tạo bởi Clow, hãy rời bỏ hình dạng cũ và tái sinh! Dưới tên của chủ nhân mới: Sakura!!! THE SHIELD!!!

Shield nhanh chóng bao bọc lấy tôi trong “hộp nước” ấy. Cũng may tôi còn nhớ đến thẻ bài này. Sau vài phút, hắn đã làm hạ nước xuống và kinh ngạc khi thấy tôi không ướt một chút nào…

- Grừ!!! Được lắm! Gai nước!!!

Hắn nói lớn, tay xoay vòng và tạo ra những quả cầu nước. Khi hắn phóng, các quả cầu ấy mọc gai đầy rẫy, chắc chắn chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ để gây thương tích… Tôi lấy ra một thẻ bài và tung lên trời…

- Hỡi lá bài được tạo bởi Clow, hãy rời bỏ hình dạng cũ và tái sinh! Dưới tên của chủ nhân mới: Sakura!!! THE FIREY!!!

- Firey sao? Nói cho cô biết! Thẻ bài đó vừa bị tôi đánh bại sáng nay đấy! – Hắn nói, tiếp tục tạo ra các quả cầu gai.

- Nhưng đây là phép thuật của tôi! Do tôi tạo ra! Tôi không chắc nó sẽ thua anh đâu!

- Tiến lên nào!

Hắn ta nói và ném một loạt quả cầu gai vào tôi. Tốc độ nhanh như ánh sáng vậy. The Firey đứng trước mặt tôi, phóng ra những tia lửa đầy mạnh mẽ. Không ngờ! Nếu như hắn nói hắn là Hoàng tử thì chắc sức mạnh cũng lớn lắm, cộng thêm lúc nãy hắn còn nói hắn vừa đánh bại The Firey! Vậy mà, những quả cầu hắn nhắm dến tôi đều bị cháy rụi trong ngọn lửa của Firey! Mạnh thật!

Hắn ngỡ ngàng. Chắc là hắn không tin vào mắt hắn, tin tôi đi, tôi còn không tin nữa mà! Hắn tung các quả cầu khắp nơi, nhưng không quả nào có thể qua lọt được The Firey! Nhưng sao… Tôi cảm thấy… muốn ngủ thế này! Không được! Tỉnh! tỉnh lại đi! Ngủ trong trận đấu tức là tự nhận bản thân thua đấy, lúc đó có Chúa mới biết hắn làm gì tôi.

Ngọn lửa của Firey ngày càng mạnh, lấn át lấy hơn một nửa khoảng cách giữa tôi với hắn. Có vẻ như biết tình thế của hắn, hắn nói thêm một chiêu nữa, chắc là hắn hết tấn công tôi nữa rồi, giờ hắn chuyển sang thế phòng ngự…

- Tường nước!!!

Một bức tường đầy nước dựng xung quanh hắn, hắn đang đứng ở trong đấy, nhìn khuôn mặt hắn có vẻ hơi khó chịu rồi đây.

- Hình như anh sắp thua rồi đấy!

Tôi nói. Trong đầu tôi suy nghĩ gì thì The Firey có vẻ hiểu và làm theo. Mạnh mẽ xuyên qua bức tường, The Firey cứ thế lượn xung quanh hắn ta, càng ngày càng nhanh. Lúc trước tôi có xem một kênh khoa học, nó nói nếu như con người bị lửa bao vây quá lâu, chắc chắn người đó có thể ngộp thở chết vì thiếu oxi. Đấy là điều tôi sẽ làm…

Nhìn xuyên qua ngọn lửa do The Firey tạo ra, tôi hấy hắn ta đang thở một cách khó chịu trong đấy. Thôi! Đủ rồi! Trận đấu kết thúc!

The Firey dừng lại, quay lại nhìn tôi, nhẹ nhàng mỉm cười và trở lại hình dạng thẻ bài. Chắc là The Firey rất vui khi thắng được cái tên Hoàng tử ngạo mạn ấy! Tôi lại gần hắn, ngọn lửa xung quanh cũng đã biến mất!

- Sao? Chịu thua chưa?

- Được! Tôi khâm phục cô đấy! Coi như tôi thua cô trận này! – Hắn nói với vẻ khó nhọc.

- Sakura!!!

Tiếng của Kero. Tôi vui vẻ chạy lại đấy…

- Kero-chan! Yue-san! Tomoyo-chan! Mình… thắng…

Không hiểu sao! Mắt tôi nặng trịch, cơn buồn ngủ càng ngày càng tiến đến tôi khiến tôi không thể tỉnh được nữa. Mọi thứ chìm vào bóng tối, tôi chỉ còn nghe được giọng của Kero, Yue và Tomoyo đang hỏi tôi, nhưng mọi thứ đã im lặng một cách đáng sợ.

oOo

(Eriol’s POV)

Tôi đang ở đâu vậy? Mới vừa mở mắt ra, mọi thứ xung quanh tôi tối mịt, xung quanh toàn cây với cây. Chắc chắn là tôi đang ở tương lai, nhưng mà tại khoảng thời gian nào thì tôi đành chịu thua…

Đi dọc theo con đường đầy cây cỏ. ánh trăng như soi sáng con đường cho tôi. Bất chợt…

Một cô gái với mái tóc tím cùng đôi mắt màu thạch anh đang đứng nép sát gần một gốc cây, vẻ mặt trông khá là lo lắng. Khuôn mặt cô ấy trông đáng yêu thiệt, như là thiên thần từ trên trời được đưa xuống vậy. Không! Không thể nào! Tôi không bị “tiếng sét ái tình” đấy chứ?

- Này!

- Oái!!! – Cô ấy giựt mình, hét lên, tôi nhanh chóng bịt miệng cô ấy trước khi có ai đó để ý.

- Đừng lo! Tôi không hãm hại cô đâu!

- Hứa đấy! Không thôi tôi hét lên ráng chịu!

- Hứa! Mà này… cô cho tôi hỏi năm nay năm bao nhiêu vậy?

- Anh hỏi câu gì kì vậy? Thì năm nay là năm 2013!

- Năm… năm 2013!

Tôi sững người. Tức là cách hơn 1000 năm rồi sao. Mà bây giờ chuyện đó không quan trọng, quan trọng là hoàng tử Li Syaoran ấy đang ở cái chốn quái quỉ nào đây. Tìm nãy giờ mà không thấy dấu hiệu nào cả.

- Sao mà anh ăn mặc kiểu gì kì quặc vậy? Cứ như là từ thời xưa vậy đấy! Y hệt như cái anh chỗ kia kìa! – Cô ấy nói, chỉ về phía một gốc cây anh đào.

Tôi nhìn theo hướng cô ấy chỉ. Eh? Đó là Li Syaoran của tôi đây mà! Có vẻ như cái tính ngạo mạn của cậu ấy lại sục sôi nữa rồi. Nhìn cái mặt của cậu ấy, tôi có thể hiểu cậu ấy muốn chiến đấu với cô gái đứng đối diện.

Dù muốn chạy ra ngăn cản, nhưng có một cái gì đó khiến tôi khựng lại. Một phần có mỹ nhân đứng kế bên, phần còn lại tôi muốn xem kẻ mà Syaoran muốn đấu mạnh cỡ nào. Syaoran chỉ thách đấu với ai anh nghĩ xứng đáng, điển hình như Li Takashi chẳng hạn. Phải rồi! Takashi! Vị hoàng tử “ngoan hiền” của vương quốc Li ấy, không biết giờ đang làm gì ở đấy nữa! Haizzz…

- Trời ạ! Có vẻ như Syaoran lại muốn chiến đấu nữa rồi! – Tôi thở dài.

- Syaoran… là cái anh chỗ kia đấy à? – Cô ấy nhẹ nhàng hỏi.

- Uhm… Cậu ta là Hoàng tử Vương quốc Li! Tính tình hơi bị kiêu ngạo và háo thắng đấy!

- Hihi… Thảo nào nhìn cách anh ấy đối xử với Sakura-chan là hiểu!

- Mà hình như tôi chưa biết tên cô, phải không?

- À… Tên tôi là Tomoyo Daidouji! Rất vui được quen anh, trong cái tình cảnh hơi lạ lùng này! – Cô ấy mỉm cười.

THỊCH!!!

Tôi cảm thấy tim tôi vừa lỡ 1 nhịp thì phải. Có phải do em không? Tomoyo? Bông hoa mộc lan trắng tinh khiết trong trái tim tôi!

- Eriol Hiragizawa! Đấy là tên tôi! Thêm vào đấy tôi còn…

- Mà… Tomoyo đâu rồi??? – Giọng này nghe quen quen.

- Ah! Mình đây nè!

Cô ấy vui vẻ chạy đến giọng nói ấy, để lại một mình tôi. Chạy được một khoảng, cô ấy dừng lại, quay lại chỗ tôi và kéo lấy tay tôi đi theo…

- Tôi muốn cho anh thấy vài người nữa!

Không… không thể nào! Keroberos và Yue sao? Sao có thể chứ?

- Eriol Hiragizawa!!! – Cả 2 đều sững sốt.

- Chào Keroberos, Yue! – Tôi lại gần.

- Anh quen họ sao? – Tomoyo hỏi tôi.

- Không chỉ quen! Mà họ còn là những ứng cử viên được Clow Reed và tôi tạo ra! – Tôi nói – Sao 2 người lại ở đây?

- Thì 1000 năm đã trôi qua, Clow đã phong ấn các thẻ bài vào một quyển sách và đã chọn chúng tôi làm linh thủ cai quản các thẻ bài! – Yue nói – Tuy vậy, do một lần cô nàng Sakura, người mà đang chiến đấu với Hoàng tử, lỡ tay giải trừ phong ấn và làm các thẻ bài bay tứ tung khắp nơi…

- Lúc ấy, tôi đã chọn Sakura làm chủ nhân thẻ bài. Sau nhiều cuộc thu phục, Sakura đã trở thành chủ nhân thật sự. Đơn giản là vậy! – Keroberos nói tiếp.

- Kero-chan! Yue-san! Tomoyo-chan! Mình… thắng…

Một cô gái với mái tóc ngắn màu hạt dẻ vui vẻ chạy lại. Mới vừa đến chỗ chúng tôi, chưa kịp thấy tôi, cô ấy ngất xỉu. Syaoran thua rồi ư?

- Sakura-chan! Chuyện gì vậy? – Tomoyo lo lắng.

- Không sao đâu! Cô ấy ngủ rồi! – Yue đỡ lấy cô gái mang tên Sakura,

- Giờ này mà ngủ là sao vậy trời! – Kero càm ràm.

Phải rồi! Syaoran! Tôi tách nhóm, chạy lại gần cậu ấy. Dù tôi không chứng kiến được cuộc chiến ấy, nhưng tôi lúc ban đầu đã nghĩ Syaoran sẽ chiến thắng chứ! Bất ngờ nhỉ?

- Syaoran! Tỉnh dậy coi! – Tôi ngồi xuống kế bên cậu ấy.

- Eriol? … Cậu làm gì ở đây? – Syaoran khó nhọc nói.

- Đi theo cậu. Ngăn cản cậu không làm gì quá trớn. Như lúc nãy chẳng hạn! Thật tình, có quan trọng để đấu với cô gái ấy không?

- Cậu không cần biết! Mà… sao tôi cảm thấy… mệt…

Đang nói giữa chừng, Syaoran cũng ngất xỉu luôn. Trời ạ! Tự mình bày ra trò này để rồi như vậy đấy! Tôi xin đầu hàng với vị Hoàng tử kiêu ngạo này rồi đấy! Nặng ngọc bế cậu ta, tôi quay lại chỗ bọn họ…

- Eriol! Cậu không cần phải vác cái tên ấy đâu! Thả hắn xuống đi! – Keroberos dõng dạc nói.

- Thôi mà Kero-chan! Làm gì mà ghét cậu ta đến như thế chứ! – Tomoyo vuốt ve lấy Keroberos, kero-chan ư? Nghe cũng đáng yêu nhỉ!

- Bây giờ, hai đối thủ chúng ta ngủ hết rồi! Làm gì bây giờ? – Yue đỡ lấy Sakura.

- Chúng ta đâu thể nào để Eriol-kun với cậu ta ở đây! Lạnh đến chết mất! Thôi! Mang về nhà đi rồi tính! – Tomoyo suy nghĩ mà nói.

- CÁI GÌ??? Không đồng ý! – Keroberos ấy.

- Chẳng lẽ cậu tính để họ ngoài đây sao?

- Mặc xác họ! Quá lắm thì mình chỉ chấp nhận Eriol thôi!

- Keroberos thật là… Tôi nhất định rồi! Cứ để Syaoran và Eriol ở tạm nhà Sakura đi! Đến khi tìm được giải pháp ta hãy bàn sau! Giờ cũng tối lắm rồi đấy! Đi thôi! – Yue nhất quyết – Tôi sẽ bế Sakura! Còn Keroberos, chịu khó mang Syaoran đi nha!

- Sao không cho tôi mang Sakura?

- Quyết định rồi! Không cãi!

Keroberos chửi rủa gì đấy, lại gần tôi và bảo tôi đặt Syaoran lên lưng cậu ta. Ít ra tôi cũng không phải còng lưng ra cõng nữa rồi. Khỏe!!!

Tài sản của phanthiha_ht




[Thành viên] - Sponsored content

#9

Bài gửiTiêu đề: Re: [CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3) -Today at 5:14 am

Tài sản của Sponsored content




[CCS + Voc fic] Hành trình vượt thời gian (Chap 2.2 + 3)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Không dùng những ngôn từ thiếu lịch sự.
* Bài viết sưu tầm nên ghi rõ nguồn.
* Tránh spam nhảm không liên quan đến chủ đề.

Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu.


Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Gakuen Alice Family :: Thư Viện GAF :: Truyện chữ :: Tự Sáng Tác-